29. Isaia

Isaia:  01, 02, 03, 04, 05, 06, 07, 08, 09, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66 

I. PHẦN THỨ NHẤT SÁCH I-SAI-A (CHƯƠNG 1 - 39)

Chương 1

1. SẤM NGÔN TRƯỚC THỜI CHIẾN TRANH GIỮA GIU-ĐA VỚI A-RAM VÀ ÍT-RA-EN (Chương 1 - 5)

Nhan đề

1 Thị kiến ông I-sai-a, con ông A-mốc, đã được thấy, liên quan đến Giu-đa và Giê-ru-sa-lem, thời các vua Út-di-gia-hu, Giô-tham, A-khát, Khít-ki-gia cai trị Giu-đa.


Hạch tội dân bội bạc

2 Trời hãy nghe đây, đất lắng tai nào, vì ĐỨC CHÚA phán:

"Ta đã nuôi nấng đàn con, cho chúng nên khôn lớn,

nhưng chúng đã phản nghịch cùng Ta.

3 Con bò còn biết chủ, con lừa còn biết cái máng cỏ nhà chủ nó.

Nhưng Ít-ra-en thì không biết, dân Ta chẳng hiểu gì.

4 Khốn thay dân tộc phạm tội, dân chồng chất lỗi lầm,

giống nòi gian ác, lũ con hư hỏng!

Chúng đã bỏ ĐỨC CHÚA,

đã khinh Đức Thánh của Ít-ra-en, mà quay lưng đi.

5 Biết đánh các ngươi vào chỗ nào nữa,

hỡi những kẻ cứ khăng khăng phản loạn!

Đầu chỗ nào cũng đau, tim tan nát cả rồi!

6 Từ bàn chân cho đến đỉnh đầu, chẳng còn nơi lành lặn:

vết bầm, vết đánh, vết thương còn mới,

chưa có ai lau chùi, chưa có ai băng bó, chưa có ai thoa dầu.

7 Xứ sở các ngươi hoang tàn,

thành thị các ngươi bị lửa thiêu.

Đất đai các ngươi, kẻ ngoại bang thôn tính ngay trước mặt,

khiến trở nên hoang tàn như bị quân ngoại bang giày xéo.

8 Chỉ còn sót lại cô gái Xi-on, như túp lều trong vườn nho,

như cái chòi trong vườn dưa, như thành bị vây hãm.

9 Nếu ĐỨC CHÚA các đạo binh

chẳng để lại cho chúng ta một ít người sống sót,

thì chúng ta đã ra như Xơ-đôm, đã giống Gô-mô-ra.


Hạch tội quân giả hình

10 Hỡi những kẻ làm đầu Xơ-đôm,

hãy nghe lời ĐỨC CHÚA phán.

Hỡi dân Gô-mô-ra,

hãy lắng tai nghe Thiên Chúa chúng ta dạy bảo.

11 ĐỨC CHÚA phán: "Ngần ấy hy lễ của các ngươi,

đối với Ta, nào nghĩa lý gì?

Lễ toàn thiêu chiên cừu, mỡ bê mập, Ta đã ngấy.

Máu bò, máu chiên dê, Ta chẳng thèm!

12 Khi các ngươi đến trình diện Ta,

ai khiến các ngươi phải giẫm lên khuôn viên của Ta?

13 Thôi, đừng đem những lễ vật vô ích đến nữa.

Ta ghê tởm khói hương; Ta không chịu nổi ngày đầu tháng,

ngày sa-bát, ngày đại hội,

không chịu nổi những người cứ phạm tội ác

rồi lại cứ lễ lạt linh đình.

14 Ta chán ghét những ngày đầu tháng,

những đại lễ của các ngươi.

Những thứ đó đã trở thành gánh nặng cho Ta,

Ta không chịu nổi nữa.

15 Khi các ngươi dang tay cầu nguyện, Ta bịt mắt không nhìn;

các ngươi có đọc kinh cho nhiều, Ta cũng chẳng thèm nghe.

Vì tay các ngươi đầy những máu.

16 Hãy rửa cho sạch, tẩy cho hết,

và vứt bỏ tội ác của các ngươi cho khỏi chướng mắt Ta.

Đừng làm điều ác nữa.

17 Hãy tập làm điều thiện, tìm kiếm lẽ công bình,

sửa phạt người áp bức, xử công minh cho cô nhi,

biện hộ cho quả phụ.

18 ĐỨC CHÚA phán: "Hãy đến đây, ta cùng nhau tranh luận!

Tội các ngươi, dầu có đỏ như son, cũng ra trắng như tuyết;

có thẫm tựa vải điều, cũng hoá trắng như bông.

19 Nếu các ngươi chịu nghe lời Ta,

các ngươi sẽ được hưởng dùng hoa mầu trong xứ.

20 Còn nếu các ngươi từ chối mà phản nghịch,

các ngươi sẽ phải ăn gươm ăn giáo."

Miệng ĐỨC CHÚA đã phán như vậy.


Than vãn về Giê-ru-sa-lem

21 Đô thị vốn trung tín xưa kia

sao nay lại trở thành con điếm?

Đô thị xưa kia vốn chính trực,

vốn là nơi ngự trị của đức công minh,

sao nay lại đầy lũ giết người?

22 Bạc của ngươi đã biến thành gỉ sét,

rượu ngon thì bị pha nước vào.

23 Các thủ lãnh của ngươi là những kẻ phản nghịch,

đồng loã cùng trộm cướp.

Tất cả bọn chúng đều thích ăn hối lộ, và chạy theo quà cáp.

Chúng không phân xử công minh cho cô nhi,

cũng chẳng quan tâm đến quyền lợi quả phụ.

24 Vì thế, đây là sấm ngôn của Chúa Thượng,

ĐỨC CHÚA các đạo binh, Đấng vạn năng của Ít-ra-en:

"Nào! Ta sẽ phạt quân đối nghịch Ta, cho hả dạ,

sẽ báo oán những kẻ thù của Ta.

25 Ta sẽ trở tay chống lại ngươi.

Gỉ sét của ngươi, Ta sẽ tẩy sạch,

như người ta lấy muối luyện kim.

Mọi cặn bã của ngươi, Ta sẽ loại bỏ.

26 Ta sẽ cho các thủ lãnh của ngươi nên giống như hồi trước,

và các cố vấn của ngươi tựa thuở ban đầu.

Sau đó, ngươi sẽ được gọi

là "Thành phố của đức công minh", là "Đô thị trung tín".

27 Xi-on sẽ được giải thoát nhờ lẽ chính trực,

và dân thành hối cải trở về sẽ được giải thoát nhờ đức công minh.

28 Quân phản loạn và phường tội lỗi sẽ cùng bị đập tan,

những kẻ bỏ ĐỨC CHÚA đều phải tiêu vong.


Hạch bọn thờ cây thánh vườn thiêng

29 Các ngươi sẽ phải xấu hổ

vì những cây vân hương mà các ngươi ưa thích,

sẽ phải nhục nhã vì những khu vườn các ngươi đã chọn,

30 vì các ngươi sẽ như cây vân hương lá héo tàn

tựa khu vườn không còn nước.

31 Người mạnh thế sẽ trở nên cái bùi nhùi,

và việc nó làm sẽ thành một tia lửa,

khiến cả hai cùng cháy mà không ai dập đi."


Chương 2

Hoà bình vĩnh cửu

1 Đây là điều mà ông I-sai-a, con ông A-mốc, đã được thấy về Giu-đa và Giê-ru-sa-lem.

2 Trong tương lai, núi Nhà ĐỨC CHÚA

đứng kiên cường vượt đỉnh các non cao,

vươn mình trên hết mọi ngọn đồi.

Dân dân lũ lượt đưa nhau tới,

3 nước nước dập dìu kéo nhau đi.

Rằng: "Đến đây, ta cùng lên núi ĐỨC CHÚA,

lên Nhà Thiên Chúa của Gia-cóp,

để Người dạy ta biết lối của Người,

và để ta bước theo đường Người chỉ vẽ.

Vì từ Xi-on, thánh luật ban xuống,

từ Giê-ru-sa-lem, lời ĐỨC CHÚA phán truyền.

4 Người sẽ đứng làm trọng tài giữa các quốc gia

và phân xử cho muôn dân tộc.

Họ sẽ đúc gươm đao thành cuốc thành cày,

rèn giáo mác nên liềm nên hái.

Dân này nước nọ sẽ không còn vung kiếm đánh nhau,

và thiên hạ thôi học nghề chinh chiến.

5 Hãy đến đây, nhà Gia-cóp hỡi,

ta cùng đi, nhờ ánh sáng ĐỨC CHÚA soi đường!


Oai phong của ĐỨC CHÚA

6 Vâng, Chúa đã bỏ rơi dân Ngài là nhà Gia-cóp,

vì họ chứa đầy thầy bói phương Đông và thầy chiêm

như những người Phi-li-tinh;

họ thoả hiệp với người ngoại quốc.

7 Đất nước họ đầy bạc đầy vàng, kho tàng thì vô hạn;

đất nước họ đầy ngựa, chiến xa thì vô số.

8 Đất nước họ đầy những tà thần.

Họ phủ phục trước những thứ bàn tay họ tạo tác,

trước những vật ngón tay họ làm thành.

9 Thế là phàm nhân đã bị hạ, con người đã bị đè sát đất,

xin Chúa cũng đừng dung tha.

10 Hãy chui vào hốc đá, ẩn mình trong bụi đất,

để tránh nỗi kinh hoàng ĐỨC CHÚA gây ra,

tránh oai phong lẫm liệt của Người.

11 Người phàm tự kiêu sẽ cúi mặt nhìn xuống,

con người ngạo nghễ rồi sẽ bị khuất phục;

trong ngày đó, chỉ một mình ĐỨC CHÚA được suy tôn.

12 Vì ĐỨC CHÚA các đạo binh đã dành sẵn một ngày

để trị tất cả những gì kiêu căng ngạo nghễ,

trị tất cả những gì tự cao tự đại: chúng sẽ bị hạ xuống,

13 trị mọi cây hương bá Li-băng ngạo nghễ vươn cao,

và mọi cây sồi xứ Ba-san,

14 mọi quả núi ngạo nghễ, và mọi ngọn đồi vươn cao,

15 mọi cây tháp cao vời, và mọi tường luỹ kiên cố,

16 mọi tàu bè Tác-sít và mọi du thuyền lộng lẫy.

17 Người phàm tự kiêu sẽ bị khuất phục,

và con người ngạo nghễ rồi sẽ bị hạ xuống;

ngày đó, chỉ một mình ĐỨC CHÚA được suy tôn.

18 Các tà thần sẽ đồng loạt biến đi.

19 Người ta sẽ chui vào hốc đá, vào khe đất,

để tránh nỗi kinh hoàng ĐỨC CHÚA gây ra,

tránh oai phong lẫm liệt của Người,

khi Người đứng lên làm cho đất hãi hùng.

20 Ngày đó, con người sẽ ném cho chuột chù, cho dơi

những tà thần bằng bạc, tà thần bằng vàng của họ

mà họ đã làm ra để thờ.

21 Họ sẽ chui vào hang đá, vào kẽ núi,

để tránh nỗi kinh hoàng ĐỨC CHÚA gây ra,

tránh oai phong lẫm liệt của Người,

khi Người đứng lên làm cho đất hãi hùng.

22 Hãy tránh xa người đời,

họ chỉ có hơi thở trong lỗ mũi, có gì đáng giá đâu!


Chương 3

Cảnh hỗn loạn tại Giê-ru-sa-lem

1 Này đây Chúa là ĐỨC CHÚA các đạo binh, cất khỏi Giê-ru-sa-lem và Giu-đa mọi chỗ nương chỗ tựa:

chỗ tựa chỗ nương là bánh và nước,

2 người hùng và chiến sĩ, quan toà và ngôn sứ, thầy bói và kỳ mục,

3 sĩ quan và thân hào, cố vấn với phù thủy cao tay

và những kẻ thạo nghề bùa ngải.

4 Ta sẽ đặt bọn nhãi con làm người chỉ huy chúng,

và lũ trẻ ranh làm người cai trị chúng.

5 Dân chúng sẽ ức hiếp lẫn nhau,

người thân cận ức hiếp người thân cận;

nhãi con hỗn láo với ông già,

đứa vô loại hỗn láo với người quyền quý.

6 Người ta sẽ níu lấy người anh em trong nhà cha mình mà nói:

"Anh còn áo choàng, hãy làm đầu chúng tôi,

và đống hoang tàn này sẽ ở dưới quyền anh."

7 Ngày đó, người kia sẽ lên tiếng nói:

"Tôi không muốn làm thầy thuốc đâu,

và trong nhà tôi chẳng có bánh, cũng chẳng có áo choàng,

xin đừng đặt tôi làm đầu dân."

8 Giê-ru-sa-lem sẩy chân, Giu-đa té nhào,

vì chúng đã nói và hành động chống lại ĐỨC CHÚA,

phản loạn trước tôn nhan vinh hiển của Người.

9 Vẻ mặt của chúng là bằng chứng cáo tội chúng;

chúng khoe tội mình như Xơ-đôm, chứ không giấu giếm.

Thật khốn cho chúng, vì chúng tự chuốc hoạ vào thân.

10 Hãy nói: người công chính thật có phúc,

vì kết quả việc họ làm, họ sẽ được dùng được hưởng.

11 Khốn thay kẻ gian ác, thật khốn thay,

vì hậu quả việc tay nó làm, nó sẽ phải chuốc lấy.

12 Kẻ ức hiếp dân Ta là một đứa trẻ con,

những kẻ cai trị nó lại là đàn bà.

Ôi dân Ta, những kẻ dẫn dắt ngươi làm ngươi lạc hướng,

đường lối ngươi đi, chúng làm cho rối loạn!

13 ĐỨC CHÚA đứng lên cáo tội, Người đứng đó xét xử chư dân.

14 ĐỨC CHÚA đưa ra toà xét xử

hàng kỳ mục và những kẻ lãnh đạo dân Người:

"Chính các ngươi đã ăn hại vườn nho.

Của cải người nghèo các ngươi đã bóc lột

còn đang ở trong nhà các ngươi.

15 Cớ sao các ngươi lại chà đạp dân Ta,

làm tan nát mặt mày những kẻ nghèo khó? "

Sấm ngôn của Chúa Thượng, ĐỨC CHÚA các đạo binh!


Phụ nữ Giê-ru-sa-lem

16 ĐỨC CHÚA phán: Vì các con gái Xi-on kiêu kỳ,

chúng vừa đi vừa vênh mặt, liếc mắt,

chúng bước đi nhún nhẩy, khua kiềng đeo chân,

17 nên Chúa Thượng sẽ làm cho con gái Xi-on ghẻ chốc đầy đầu,

và ĐỨC CHÚA sẽ lột trần chúng.

18 Ngày đó, Chúa Thượng sẽ lấy đi đồ trang sức: kiềng, hình mặt trời, hình trăng khuyết,19 vòng cổ, xuyến, khăn trùm,20 khăn chít, xà tích, thắt lưng, hộp phấn son, bùa phép,21 nhẫn, khuyên mũi,22 áo ngày lễ, áo khoác, áo choàng, túi cầm tay,23 gương soi, áo vải mịn, dải cột tóc, khăn trùm dài.

24 Thay vì hương thơm sẽ là mùi thối,

thay vì thắt lưng là sợi dây thừng,

thay vì bím tóc là đầu cạo trọc,

thay vì áo đẹp là khố vải thô,

thay vì nhan sắc là vết sắt nung.


Nỗi khốn khổ của Giê-ru-sa-lem

25 Nam nhi của ngươi sẽ ngã gục vì gươm,

anh hùng của ngươi sẽ tử trận.

26 Các cửa thành than vãn, để tang,

nó sẽ ngồi dưới đất trơ trọi một mình.


Chương 4

1 Ngày đó, bảy bà sẽ níu lấy một ông mà nói: "Bánh ăn áo mặc, chúng em sẽ liệu lấy; chỉ xin được mang tên chàng, xin chàng cất đi cho nỗi khổ nhục của chúng em."


Chồi non của ĐỨC CHÚA

2 Ngày đó, chồi non ĐỨC CHÚA cho mọc lên

sẽ là vinh quang và danh dự,

và hoa màu từ ruộng đất trổ sinh

sẽ là niềm hãnh diện và tự hào

cho những người Ít-ra-en thoát nạn.

3 Những người sống sót ở Xi-on

và những kẻ còn sót lại ở Giê-ru-sa-lem sẽ được gọi là thánh.

Tất cả được ghi tên vào sổ để sống tại Giê-ru-sa-lem.

4 Khi Chúa Thượng đã dùng thần khí thông minh

và thần khí có sức thiêu huỷ

mà tẩy sạch các thiếu nữ Xi-on khỏi những gì ô uế,

và gột rửa Giê-ru-sa-lem khỏi máu đã đổ ra trong thành,

5 thì trên khắp núi Xi-on, và trên những người hội họp ở đó,

ĐỨC CHÚA sẽ tạo ra một đám mây ban ngày,

một đám khói và một ngọn lửa rực sáng ban đêm.

Thật vậy, trên tất cả,

6 là mái lều

làm bóng râm ban ngày cho khỏi nóng,

làm nơi nương ẩn khi bão táp mưa sa.


Chương 5


Bài ca vườn nho

1 Tôi xin hát tặng bạn thân tôi,

bài ca của bạn tôi về vườn nho của mình.

Bạn thân tôi có một vườn nho trên sườn đồi mầu mỡ.

2 Anh ra tay cuốc đất nhặt đá,

giống nho quý đem trồng,

giữa vườn anh xây một vọng gác,

rồi khoét bồn đạp nho.

Anh những mong nó sinh trái tốt,

nó lại sinh nho dại.

3 Vậy bây giờ,

dân Giê-ru-sa-lem và người Giu-đa hỡi,

xin phân xử đôi đàng giữa tôi với vườn nho.

4 Có gì làm hơn được cho vườn nho của tôi,

mà tôi đã chẳng làm?

Tôi những mong trái tốt, sao nó sinh nho dại?

5 Vậy bây giờ tôi cho các người biết

tôi đối xử thế nào với vườn nho của tôi:

hàng giậu thì chặt phá cho vườn bị tan hoang,

bờ tường thì đập đổ cho vườn bị giày xéo.

6 Tôi sẽ biến thửa vườn thành mảnh đất hoang vu,

không tỉa cành nhổ cỏ, gai góc mọc um tùm;

sẽ truyền lệnh cho mây đừng đổ mưa tưới xuống.

7 Vườn nho của ĐỨC CHÚA các đạo binh,

chính là nhà Ít-ra-en đó;

cây nho Chúa mến yêu quý chuộng,

ấy chính là người xứ Giu-đa.

Người những mong họ sống công bình,

mà chỉ thấy toàn là đổ máu;

đợi chờ họ làm điều chính trực,

mà chỉ nghe vẳng tiếng khóc than.


Các lời nguyền rủa

8 Khốn thay những kẻ tậu hết nhà nọ đến nhà kia

nối thêm ruộng này đến ruộng khác,

tới mức không còn chỗ trống nào

và chỉ còn một mình các người ở lại trong xứ!

9 Tai tôi nghe tiếng ĐỨC CHÚA các đạo binh thề rằng:

nhà cửa có nhiều cũng sẽ tan hoang,

có lớn và đẹp cũng không người ở.

10 Mười sào nho chỉ cho một thùng rượu,

một tạ hạt giống chỉ cho một giạ lúa.

11 Khốn thay những người dậy sớm để chạy theo ma men,

những kẻ kề cà mãi tới khuya, cho rượu nung đốt chúng.

12 Giữa tiếng đàn sắt, đàn cầm, tiếng trống con và tiếng sáo,

chúng chè chén say sưa;

còn hành động của ĐỨC CHÚA, chúng không ngó ngàng,

việc tay Người làm, chúng chẳng nhìn xem.

13 Bởi thế, dân Ta bị lưu đày vì thiếu hiểu biết;

hàng quyền quý chết đói, quần chúng phải khát khô.

14 Bởi thế, âm ty mở họng lớn, há mồm to quá chừng,

hàng quý tộc và quần chúng của thành xuống đó

cùng với tiếng reo vui ồn ào.

15 Phàm nhân đã bị hạ, con người đã bị đè sát đất,

bọn kiêu căng đã phải cúi mặt chẳng dám nhìn lên.

16 ĐỨC CHÚA các đạo binh sẽ được suy tôn,

khi Người phán quyết,

và Thiên Chúa chí thánh

sẽ biểu dương sự thánh thiện của Người,

khi Người bày tỏ đức công minh.

17 Chiên con sẽ gặm cỏ ở đó, như trong đồng cỏ của chúng,

ngoại kiều sẽ kiếm ăn trong chốn hoang tàn xưa đầy súc vật béo.

18 Khốn thay những kẻ lấy dây gian tà kéo lầm lỗi,

và dùng thừng kéo xe mà lôi theo tội ác.

19 Chúng nói: "Ước chi Người vội vàng, mau mắn

thực hiện công việc của Người, để chúng tôi trông thấy.

Ước chi kế hoạch của Đức Thánh Ít-ra-en

được đem ra thi hành, cho chúng tôi hay biết."

20 Khốn thay những kẻ bảo cái tốt là xấu, cái xấu là tốt,

những kẻ biến tối thành sáng, sáng thành tối,

biến cay đắng thành ngọt ngào, ngọt ngào thành cay đắng.

21 Khốn thay những kẻ coi mình là khôn ngoan,

và cho mình là thông minh,

22 khốn thay những anh hùng tửu lượng,

những tay vô địch nghề pha chế rượu nồng,

23 những kẻ vì nhận quà hối lộ

mà tuyên bố kẻ có tội là công chính,

và phủ nhận sự công chính của người công chính.

24 Vì thế, như lưỡi lửa thiêu rơm,

và cỏ khô tiêu tan trong ngọn lửa,

rễ chúng sẽ ra như mục nát,

và nụ hoa của chúng sẽ bay lên như bụi,

vì chúng đã khinh thường luật của ĐỨC CHÚA các đạo binh,

và coi nhẹ lời của Đức Thánh Ít-ra-en.


Cơn thịnh nộ của ĐỨC CHÚA

25 Vì thế, ĐỨC CHÚA đã nổi cơn thịnh nộ với dân Người,

Người đã giơ tay phạt chúng,

Người đánh chúng, khiến núi non chấn động,

và thây chúng như rác rưởi giữa phố phường.

Dầu thế, Người vẫn chưa nguôi cơn thịnh nộ,

và tay Người vẫn còn giơ lên.


Kêu gọi kẻ xâm lăng

26 Người sẽ phất cờ hiệu cho một dân tộc từ phương xa,

huýt nó từ tận cùng cõi đất

và kìa, nó đang đến vội vàng, nhanh nhẹn.

27 Trong hàng ngũ nó, không ai mệt lả, không kẻ lao đao,

không ai chợp mắt, không kẻ ngủ mê,

không ai cởi thắt lưng, không ai đứt quai dép.

28 Tên của chúng mài nhọn, cung của chúng đều giương,

vó ngựa chúng khác nào đá lửa,

bánh xe chúng dường như gió lốc.

29 Tiếng chúng rống như sư tử cái, chúng rống lên như sư tử con,

chúng gầm lên, bắt mồi, tha đi mà không có ai giật lại.

30 Nhưng trong ngày đó,

sẽ có tiếng gầm lên chống lại chúng, như tiếng gầm của biển.

Người ta sẽ nhìn mặt đất, thì này: bóng tối và ngặt nghèo,

và ánh sáng bị mây mù làm cho tối tăm.


Chương 6


2. SÁCH ĐỨC EM-MA-NU-EN (Chương 6 - 12)


ĐỨC CHÚA kêu gọi ông I-sai-a

1 Năm vua Út-di-gia-hu băng hà, tôi thấy Chúa Thượng ngự trên ngai rất cao; tà áo của Người bao phủ Đền Thờ.

2 Phía bên trên Người, có các thần Xê-ra-phim đứng chầu. Mỗi vị có sáu cánh: hai cánh để che mặt, hai cánh để che chân và hai cánh để bay.

3 Các vị ấy đối đáp tung hô:

"Thánh! Thánh! Chí Thánh!

ĐỨC CHÚA các đạo binh là Đấng Thánh!

Cả mặt đất rạng ngời vinh quang Chúa! "

4 Tiếng tung hô đó làm cho các trụ cửa rung chuyển; khắp Đền Thờ khói toả mịt mù.5 Bấy giờ tôi thốt lên:

"Khốn thân tôi, tôi chết mất!

Vì tôi là một người môi miệng ô uế,

tôi ở giữa một dân môi miệng ô uế,

thế mà mắt tôi đã thấy Đức Vua là ĐỨC CHÚA các đạo binh! "

6 Một trong các thần Xê-ra-phim bay về phía tôi, tay cầm một hòn than hồng người đã dùng cặp mà gắp từ trên bàn thờ.7 Người đưa hòn than ấy chạm vào miệng tôi và nói:

"Đây, cái này đã chạm đến môi ngươi,

ngươi đã được tha lỗi và xá tội."

8 Bấy giờ tôi nghe tiếng Chúa Thượng phán:

"Ta sẽ sai ai đây? Ai sẽ đi cho chúng ta? "

Tôi thưa: "Dạ, con đây, xin sai con đi."

9 Chúa phán: "Hãy đi nói với dân này rằng:

Cứ nghe cho rõ, nhưng đừng hiểu,

cứ nhìn thật kỹ, nhưng đừng nhận ra.

10 Hãy làm cho lòng dân này ra đần độn,

cho tai nó điếc, cho mắt nó mù;

kẻo mắt nó thấy, tai nó nghe và lòng nó hiểu,

mà nó trở lại và được chữa lành."


11 Tôi thưa: "Cho đến bao giờ, lạy Chúa Thượng? " Chúa phán: "Cho đến khi nào các thành bị tàn phá không còn dân cư, nhà cửa không còn người ở, đất đai bị tàn phá trở nên chốn hoang vu."12 ĐỨC CHÚA sẽ đuổi người ta đi xa, và trong xứ sẽ có nhiều chỗ bỏ hoang.13 Và nếu ở đó còn sót lại một phần mười, thì đến lượt phần đó cũng sẽ bị lửa thiêu, như một cây vân hương, một cây sồi bị đốn, chỉ còn sót lại cái gốc thôi. Gốc ấy là một mầm giống thánh."


Chương 7

Ngôn sứ I-sai-a can thiệp lần đầu tiên

1 Thời vua A-khát, con vua Giô-tham, cháu vua Út-di-gia-hu, trị vì Giu-đa, thì vua A-ram là Rơ-xin, và vua Ít-ra-en là Pe-các, con ông Rơ-man-gia-hu, lên đánh Giê-ru-sa-lem, nhưng không thể tấn công được.2 Người ta báo tin cho nhà Đa-vít rằng: "A-ram đã đóng quân ở Ép-ra-im." Bấy giờ lòng vua cũng như lòng dân đều rung động như cây rừng rung rinh trước gió.

3 ĐỨC CHÚA phán với ông I-sai-a: "Ngươi hãy cùng với Sơ-a Gia-súp, con ngươi, ra đón vua A-khát ở cuối kênh dẫn nước của hồ trên, phía đường dẫn tới cánh đồng Thợ Nện Dạ.4 Ngươi hãy nói với nhà vua: "Ngài hãy coi chừng, cứ bình tĩnh, đừng sợ, chớ sờn lòng trước hai cái đầu que củi chỉ còn khói đó, trước cơn giận sôi sục của Rơ-xin, vua A-ram, và của người con Rơ-man-gia-hu.5 Vì A-ram cùng với Ép-ra-im và người con Rơ-man-gia-hu đã mưu tính hại ngài và nói:6 "Ta hãy lên đánh Giu-đa, làm cho nó khiếp sợ ta, và đặt con ông Táp-ên làm vua ở đó."

7 ĐỨC CHÚA là Chúa Thượng phán thế này:

Chuyện đó sẽ không xảy ra, sẽ không có,

8 vì đầu của A-ram là Đa-mát, đầu của Đa-mát là Rơ-xin.

Sáu mươi lăm năm nữa

Ép-ra-im sẽ tan tành, không còn là một dân.

9 Đầu của Ép-ra-im là Sa-ma-ri,

đầu của Sa-ma-ri là con của Rơ-man-gia-hu.

Nếu các ngươi không vững tin,

thì các ngươi sẽ không đứng vững.

Can thiệp lần thứ hai

10 Một lần nữa ĐỨC CHÚA phán với vua A-khát rằng:

11 "Ngươi cứ xin ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa của ngươi

ban cho ngươi một dấu

dưới đáy âm phủ hoặc trên chốn cao xanh."

12 Vua A-khát trả lời:

"Tôi sẽ không xin, tôi không dám thử thách ĐỨC CHÚA."

13 Ông I-sai-a bèn nói: "Nghe đây, hỡi nhà Đa-vít!

Các ngươi làm phiền thiên hạ chưa đủ sao,

mà còn muốn làm phiền cả Thiên Chúa của tôi nữa?

14 Vì vậy, chính Chúa Thượng sẽ ban cho các ngươi một dấu:

Này đây người thiếu nữ mang thai, sinh hạ con trai,

và đặt tên là Em-ma-nu-en.

15 Con trẻ sẽ ăn sữa chua và mật ong

cho tới khi biết bỏ cái xấu mà chọn cái tốt.

16 Vì trước khi con trẻ biết bỏ cái xấu mà chọn cái tốt,

thì đất đai của hai vua mà ngài khiếp sợ đã bị bỏ hoang.

17 ĐỨC CHÚA sẽ đem lại cho ngài, cho dân ngài, cho thân phụ ngài

những ngày như chưa từng có,

kể từ khi Ép-ra-im tách khỏi Giu-đa (vua nước Át-sua)."


Báo trước cuộc xâm lăng

18 Đến ngày đó, ĐỨC CHÚA sẽ huýt ruồi

ở tận cùng các kinh rạch Ai-cập, và huýt ong ở đất Át-sua.

19 Chúng sẽ đến và tất cả sẽ đậu

trong các thung lũng sâu, các kẽ đá

trong mọi bụi gai và mọi đồng cỏ.

20 Ngày đó, Chúa Thượng sẽ dùng dao cạo

thuê bên kia Sông Cả -vua nước Át-sua-

mà cạo đầu và lông chân;

cả râu, Người cũng xén.

21 Đến ngày đó,

mỗi người sẽ nuôi một con bò cái tơ và hai con chiên;

22 vì chúng cho quá nhiều sữa, nên người ta sẽ ăn sữa chua;

vì mọi kẻ còn lại trong xứ sẽ ăn sữa chua và mật ong.

23 Đến ngày đó, mọi nơi có ngàn gốc nho đáng giá ngàn bạc,

sẽ chỉ có gai góc và bụi rậm.

24 Vào đó, người ta sẽ phải mang cung và tên,

vì toàn xứ sẽ chỉ có gai góc và bụi rậm.

25 Tất cả mọi núi đồi mà người ta vẫn thường cuốc xới,

bạn sẽ không đến đó nữa, vì sợ gai góc và bụi rậm:

đó sẽ là nơi thả bò và nơi chiên cừu giẫm nát.


Chương 8


Ông I-sai-a sinh một con trai

1 ĐỨC CHÚA phán với tôi: "Hãy lấy một tấm bảng lớn và viết trên đó bằng kiểu chữ thường: Ma-he Sa-lan Khát Bát."2 Tôi đã lấy những nhân chứng đáng tin làm chứng cho tôi: tư tế U-ri-gia, ông Dơ-khác-gia-hu, con ông Giơ-ve-réc-gia-hu.

3 Tôi đã gần gũi nữ ngôn sứ. Bà thụ thai và sinh một con trai. ĐỨC CHÚA bảo tôi: "Hãy gọi tên nó là Ma-he Sa-lan Khát Bát,4 vì trước khi đứa trẻ biết gọi "cha", gọi "mẹ", thì người ta sẽ đem tài sản của Đa-mát và chiến lợi phẩm lấy ở Sa-ma-ri đến trước mặt vua Át-sua."


Suối Si-lô-ác và sông Êu-phơ-rát

5 ĐỨC CHÚA lại phán với tôi lần nữa rằng:

6 "Bởi vì dân này khinh dể nước mương Si-lô-ác chảy lững lờ, và rụng rời vì sợ Rơ-xin và con của Rơ-man-gia-hu,7 cho nên, này, để hại chúng, Chúa Thượng sẽ làm cho dâng lên, dòng nước lũ Sông Cả chảy cuồn cuộn - vua Át-sua và tất cả vinh quang của vua ấy. Ở đâu, nó cũng sẽ dâng lên khỏi lòng sông, chỗ nào cũng tràn bờ.8 Nó sẽ ùa vào Giu-đa, sẽ phủ, sẽ ngập, sẽ dâng lên tới cổ. Cánh nó dang ra sẽ bao trùm khắp chiều rộng của đất ngươi, hỡi Em-ma-nu-en!9 Liên kết lại, hỡi các dân, các ngươi sẽ bị đập tan! Hãy lắng tai, hỡi các miền đất xa xăm! Hãy nai nịt sẵn sàng, các ngươi sẽ bị đập tan! Hãy nai nịt sẵn sàng, các ngươi sẽ bị đập tan!

10 Hãy bày mưu lập kế, mưu kế đó sẽ bị phá vỡ,

hãy ra lệnh, lệnh đó sẽ không được thi hành,

vì Thiên Chúa ở cùng chúng tôi."


Sứ mạng ông I-sai-a

11 Thật vậy ĐỨC CHÚA đã phán với tôi thế này,

khi tay Người nắm lấy tôi,

khi Người dạy tôi đừng đi theo đường lối dân này:

12 "Các ngươi đừng gọi là âm mưu

tất cả những gì dân này gọi là âm mưu;

điều chúng sợ, các ngươi đừng sợ, và đừng kinh hãi.

13 Chính ĐỨC CHÚA các đạo binh là Đấng các ngươi

phải nhìn nhận là thánh.

Chính Người là Đấng các ngươi phải sợ,

chính Người là Đấng các ngươi phải kinh hãi.

14 Người sẽ là một thánh điện, và một hòn đá làm cho vấp,

một tảng đá làm cho sẩy chân đối với hai nhà Ít-ra-en,

một dò lưới và một cạm bẫy đối với người dân Giê-ru-sa-lem.

15 Nhiều người sẽ vì đó mà sẩy chân, té ngã, nát tan,

sẽ mắc bẫy và bị bắt.

16 Hãy giữ lời chứng cho kỹ, hãy niêm phong lời giáo huấn

ở giữa các môn đệ của Ta."

17 Tôi mong đợi ĐỨC CHÚA, Đấng ẩn mặt không nhìn nhà Gia-cóp,

tôi trông cậy vào Người.

18 Này tôi và những đứa con mà ĐỨC CHÚA đã ban cho tôi,

trong Ít-ra-en, chúng tôi là những dấu chỉ điềm báo,

do ĐỨC CHÚA các đạo binh, Đấng ngự trên núi Xi-on gửi đến.

19 Và nếu người ta nói với anh em:

"Hãy thỉnh ý các đồng bóng và thầy bói

là những kẻ thì thào và lẩm nhẩm;

dân lại chẳng phải thỉnh ý thần của mình,

thỉnh ý kẻ chết cho người sống sao? ",

20 thì anh em cứ trở về với lời giáo huấn, với lời chứng!

Nếu họ không nói theo như lời này,

thì sẽ chẳng thấy rạng đông.


Đi trong đêm tối

21 Họ lang thang trong xứ, khổ cực và đói,

khi đói, họ sẽ nổi giận,

sẽ nguyền rủa vua và Thiên Chúa của mình.

Họ sẽ ngước lên cao,

22 rồi nhìn xuống đất,

và kìa: ngặt nghèo và tối tăm,

bóng đêm đè nặng, và tứ phía mịt mù.

23 Nhưng sẽ không còn bóng đêm ở nơi đang bị ngặt nghèo. Thời đầu, Người đã hạ nhục đất Dơ-vu-lun và đất Náp-ta-li, nhưng thời sau, Người sẽ làm vẻ vang cho con đường ra biển, miền bên kia sông Gio-đan, vùng đất của dân ngoại.


Chương 9


Ơn giải thoát

1 Dân đang lần bước giữa tối tăm

đã thấy một ánh sáng huy hoàng;

đám người sống trong vùng bóng tối,

nay được ánh sáng bừng lên chiếu rọi.

2 Chúa đã ban chứa chan niềm hoan hỷ,

đã tăng thêm nỗi vui mừng.

Họ mừng vui trước nhan Ngài

như thiên hạ mừng vui trong mùa gặt,

như người ta hỷ hoan khi chia nhau chiến lợi phẩm.

3 Vì cái ách đè lên cổ dân, cây gậy đập xuống vai họ,

và ngọn roi của kẻ hà hiếp, Ngài đều bẻ gãy

như trong ngày chiến thắng quân Ma-đi-an.

4 Vì mọi giầy lính nện xuống rần rần

và mọi áo choàng đẫm máu

sẽ bị đem thiêu, làm mồi cho lửa.

5 Vì một trẻ thơ đã chào đời để cứu ta,

một người con đã được ban tặng cho ta.

Người gánh vác quyền bính trên vai,

danh hiệu của Người là Cố Vấn kỳ diệu, Thần Linh dũng mãnh,

người Cha muôn thuở, Thủ Lãnh hoà bình.

6 Người sẽ mở rộng quyền bính, và lập nền hoà bình vô tận

cho ngai vàng và vương quốc của vua Đa-vít.

Người sẽ làm cho vương quốc được kiên cố vững bền

trên nền tảng chính trực công minh,

từ nay cho đến mãi muôn đời.

Vì yêu thương nồng nhiệt,

ĐỨC CHÚA các đạo binh sẽ thực hiện điều đó.


Các thử thách của vương quốc miền Bắc

7 Chúa Thượng đã gửi một lời đến Gia-cóp,

lời ấy rơi xuống Ít-ra-en.

8 Toàn dân, tức là Ép-ra-im và người ở Sa-ma-ri, sẽ biết lời ấy,

lòng đầy kiêu căng ngạo mạn, họ nói:

9 "Gạch đổ xuống, ta sẽ dùng đá tảng xây lại,

sung bị chặt, ta sẽ lấy bá hương thế vào."

10 ĐỨC CHÚA khiến đối phương là Rơ-xin

chống lại dân và kích động kẻ thù của họ:

11 phía Đông thì có A-ram, phía Tây thì có Phi-li-tinh,

chúng tha hồ thôn tính Ít-ra-en.

Dầu thế, Người vẫn chưa nguôi cơn thịnh nộ,

và tay Người vẫn còn giơ lên.

12 Thế mà dân vẫn không quay về với Đấng đánh phạt chúng,

và chẳng tìm kiếm Chúa các đạo binh,

13 ĐỨC CHÚA đã chặt đầu chặt đuôi Ít-ra-en,

chặt cả cây chà là lẫn cây sậy, trong cùng một ngày.

14 Kỳ mục và thân hào là cái đầu,

ngôn sứ dạy điều dối trá là cái đuôi.

15 Những kẻ lãnh đạo dân này đã làm cho nó lạc hướng,

và những kẻ được lãnh đạo đã phải diệt vong.

16 Vì thế, Chúa Thượng chẳng tìm được niềm vui

nơi bọn trai tráng,

chẳng xót thương kẻ mồ côi goá bụa của dân,

bởi vì bọn chúng tất cả đều vô luân và gian ác,

miệng lưỡi chúng đều nói lời ngu xuẩn.

Dầu thế, Người vẫn chưa nguôi cơn thịnh nộ,

và tay Người vẫn còn giơ lên.

17 Vì sự gian ác cháy như lửa, nó thiêu huỷ bụi rậm và gai góc,

đốt cháy các bụi cây trong rừng, làm cho khói cuồn cuộn bốc lên.

18 Bởi ĐỨC CHÚA các đạo binh nổi giận,

mà đất nước cháy bừng và dân nên như mồi cho lửa,

anh em chẳng còn xót thương nhau.

19 Người ta xẻo bên phải mà vẫn còn đói,

ngoạm bên trái mà vẫn chưa no,

mỗi người ăn thịt cánh tay mình.

20 Mơ-na-se ăn thịt Ép-ra-im, và Ép-ra-im ăn thịt Mơ-na-se,

cả hai cùng nhau đánh Giu-đa.

Dầu thế, Người vẫn chưa nguôi cơn thịnh nộ,

và tay Người vẫn còn giơ lên.


Chương 10

1 Khốn thay những kẻ đặt ra các luật lệ bất công,

những kẻ viết nên các chỉ thị áp bức,

2 để cản người yếu hèn hưởng công lý,

tước đoạt quyền lợi người nghèo khó trong dân tôi,

để biến bà goá thành mồi ngon cho chúng, và bóc lột kẻ mồ côi.

3 Các người sẽ làm chi khi đến ngày trừng phạt,

khi bão tố từ xa ập tới?

Các người sẽ chạy đến với ai mà xin giúp đỡ?

Các người sẽ để vinh hoa phú quý nơi đâu?

4 Chỉ còn có việc khom lưng giữa đám tù

và ngã gục giữa những người bị giết.

Dầu thế, Người vẫn chưa nguôi cơn thịnh nộ,

và tay Người vẫn còn giơ lên.


Hạch tội Át-sua

5 Khốn thay Át-sua, ngọn roi Ta dùng trong cơn thịnh nộ,

trận lôi đình của Ta là cây gậy trong tay nó.

6 Ta sai nó đến với một dân tộc vô luân,

Ta truyền cho nó đến với một

dân chọc giận Ta,

để tha hồ cướp bóc, tha hồ tước đoạt,

để giày đạp dân ấy như bùn đất ngoài đường.

7 Nhưng nó lại chẳng hiểu như thế, và lòng chẳng nghĩ như vậy.

Vì nó chỉ để tâm diệt trừ và loại bỏ thật nhiều dân tộc.

8 Quả vậy, nó nói: "Tướng lãnh của ta chẳng toàn là vua sao?

9 Can-nô đã chẳng ra như Các-cơ-mít,

Kha-mát như Ác-pát, Sa-ma-ri như Đa-mát sao?

10 Như tay ta đã nắm gọn những vương quốc của tà thần,

-tượng thần của chúng

còn nhiều hơn ở Giê-ru-sa-lem và Sa-ma-ri,-

11 như ta đã xử với Sa-ma-ri và các tà thần của nó,

há ta lại chẳng xử như vậy

với Giê-ru-sa-lem và các thần của nó sao? "


12 Nhưng đến khi Chúa Thượng đã hoàn thành mọi việc Người làm trên núi Xi-on và tại Giê-ru-sa-lem, Người phán: Ta sẽ trừng phạt hậu quả lòng tự đại của vua Át-sua và con mắt kiêu căng ngạo nghễ của nó.


13 Vì nó đã nói: "Nhờ sức mạnh tay ta, ta đã hành động,

và nhờ sự khôn ngoan của ta nữa, vì ta thông minh.

Ta đã xoá bỏ ranh giới các dân tộc

và chiếm đoạt những kho tàng của chúng.

Như một đấng anh hùng, ta đã khuất phục dân cư.

14 Tay ta đã chộp lấy của cải chư dân như chộp một tổ chim;

như người ta lượm trứng rơi, ta đây đã lượm cả mặt đất

mà chẳng ai vẫy cánh, há mỏ, kêu chim chíp."

15 Cái rìu lại lên mặt với kẻ cầm rìu mà chặt

hay cái cưa tự đại với người kéo cưa sao?

Như thể ngọn roi kéo được kẻ giơ nó lên,

cây gậy nhấc được kẻ không phải là gỗ vậy!

16 Bởi thế, ĐỨC CHÚA các đạo binh là Chúa Thượng

sẽ làm cho những kẻ lực lưỡng của nó gầy đi;

từ dưới cảnh vinh hoa phú quý của nó,

một ngọn lửa sẽ bốc lên như ngọn lửa một đám cháy.

17 Ánh sáng của Ít-ra-en sẽ thành lửa

và Đức Thánh của nó sẽ thành ngọn lửa,

sẽ đốt và thiêu rụi bụi rậm và gai góc của nó

trong cùng một ngày.

18 Vinh quang của rừng cây và vườn quả của nó,

Người sẽ tận diệt từ ngọn tới gốc,

nó sẽ như một con bệnh hao mòn.

19 Cây sót lại trong rừng của nó sẽ chẳng còn bao nhiêu,

một đứa trẻ cũng kiểm kê được.

Phần sống sót của Ít-ra-en

20 Đến ngày đó, những người Ít-ra-en sống sót

và những kẻ trong nhà Gia-cóp thoát nạn,

sẽ không còn dựa vào người đánh nó nữa,

nhưng sẽ dựa vào ĐỨC CHÚA, Đức Thánh của Ít-ra-en,

với lòng thành tín.

21 Phần sống sót sẽ trở về -phần sống sót của Gia-cóp-

với Thần Linh dũng mãnh.

22 Hỡi Ít-ra-en, cho dù dân ngươi có nhiều như cát biển,

thì chỉ phần sống sót sẽ trở về:

đã có quyết định huỷ diệt, công lý sẽ tràn lan.

23 Quả thế, quyết định tận diệt này,

Chúa Thượng là ĐỨC CHÚA các đạo binh

sẽ thi hành trên toàn cõi đất.


Tin tưởng vào Thiên Chúa

24 Vì vậy, ĐỨC CHÚA các đạo binh là Chúa Thượng phán thế này:

"Hỡi dân Ta đang sống ở Xi-on,

đừng sợ Át-sua, kẻ đánh ngươi bằng roi

và giơ gậy đập ngươi như người Ai-cập thuở trước;

25 vì chỉ còn chút ít, chút ít nữa thôi,

Ta sẽ hết giận ngươi, nhưng cơn thịnh nộ của Ta sẽ tiêu diệt nó.

26 ĐỨC CHÚA các đạo binh sẽ quất roi,

Người đánh nó như đã đánh Ma-đi-an tại tảng đá Ô-rếp;

Người sẽ vung gậy trên biển cả như đã giơ lên ở Ai-cập ngày xưa.

27 Đến ngày đó, gánh nặng của nó sẽ rời khỏi vai ngươi,

ách của nó sẽ rời khỏi cổ ngươi.

Cái ách sẽ bị bẻ gãy vì cảnh phì nhiêu."


Cuộc xâm lăng

28 Nó đến đánh Ai-giát, đi qua Mích-rôn, gửi hành lý ở Mích-mát.

29 Chúng đi qua ải: "Tại Ghe-va, chúng ta sẽ nghỉ đêm."

Ra-ma run sợ, Ghíp-a, thành của vua Sa-un, chạy trốn.

30 Bát Ga-lim, hãy cất tiếng kêu la!

Lai-sa, hãy lắng nghe! A-na-thốt, hãy trả lời!

31 Mát-mê-na đi trốn, dân cư Ghê-vim tìm nơi trú ẩn.

32 Hôm nay, nó còn dừng lại ở Nốp,

nó sẽ vẫy tay đe doạ núi của thiếu nữ Xi-on,

đồi của Giê-ru-sa-lem.

33 Này đây Chúa Thượng là ĐỨC CHÚA các đạo binh

dùng uy vũ chặt lá cành:

ngọn cao sẽ bị đốn, đỉnh kiêu kỳ bị hạ.

34 Các bụi rậm trong rừng sẽ bị chặt bằng đồ sắt,

và núi Li-băng gục ngã bởi một Đấng oai hùng.


Chương 11


Vị minh quân dòng dõi vua Đa-vít

1 Từ gốc tổ Gie-sê, sẽ đâm ra một nhánh nhỏ,

từ cội rễ ấy, sẽ mọc lên một mầm non.

2 Thần khí ĐỨC CHÚA sẽ ngự trên vị này:

thần khí khôn ngoan và minh mẫn,

thần khí mưu lược và dũng mãnh,

thần khí hiểu biết và kính sợ ĐỨC CHÚA.

3 Lòng kính sợ ĐỨC CHÚA làm cho Người hứng thú,

Người sẽ không xét xử theo dáng vẻ bên ngoài,

cũng không phán quyết theo lời kẻ khác nói,

4 nhưng xét xử công minh cho người thấp cổ bé miệng,

và phán quyết vô tư bênh kẻ nghèo trong xứ sở.

Lời Người nói là cây roi đánh vào xứ sở,

hơi miệng thở ra giết chết kẻ gian tà.

5 Đai thắt ngang lưng là đức công chính,

giải buộc bên sườn là đức tín thành.

6 Bấy giờ sói sẽ ở với chiên con, beo nằm bên dê nhỏ.

Bò tơ và sư tử non được nuôi chung với nhau,

một cậu bé sẽ chăn dắt chúng.

7 Bò cái kết thân cùng gấu cái,

con của chúng nằm chung một chỗ,

sư tử cũng ăn rơm như bò.

8 Bé thơ còn đang bú giỡn chơi bên hang rắn lục,

trẻ thơ vừa cai sữa thọc tay vào ổ rắn hổ mang.

9 Sẽ không còn ai tác hại và tàn phá

trên khắp núi thánh của Ta,

vì sự hiểu biết ĐỨC CHÚA sẽ tràn ngập đất này,

cũng như nước lấp đầy lòng biển.


Những người bị phân tán trở về

10 Đến ngày đó, cội rễ Gie-sê sẽ đứng lên làm cờ hiệu cho các dân.

Các dân tộc sẽ tìm kiếm Người,

và nơi Người ngự sẽ rực rỡ vinh quang.

11 Đến ngày đó, Chúa Thượng sẽ lại giơ tay ra một lần nữa,

để chuộc lấy phần sống sót của dân Người,

phần sống sót ở Át-sua và Ai-cập, ở Pát-rốt và Cút,

ở Ê-lam và Sin-a, ở Kha-mát và các hải đảo.

12 Người sẽ phất cờ hiệu cho các dân tộc,

và từ bốn phương thiên hạ,

sẽ quy tụ những người Ít-ra-en biệt xứ,

sẽ tập họp những người Giu-đa bị phân tán.

13 Lòng ghen tị của Ép-ra-im sẽ không còn,

và những kẻ thù nghịch của Giu-đa sẽ bị tiêu diệt.

Ép-ra-im sẽ không còn ghen tị Giu-đa,

và Giu-đa sẽ không còn thù nghịch với Ép-ra-im.

14 Nhưng họ sẽ bổ xuống vai người Phi-li-tinh ở phía Tây,

và cùng nhau cướp phá những người ở Phương Đông.

Ê-đôm và Mô-áp sẽ ở dưới bàn tay họ,

con cái Am-mon sẽ phục tùng họ.

15 ĐỨC CHÚA sẽ làm cho vịnh của biển Ai-cập ra khô cạn.

Người vung tay trên sông Cả;

và do hơi thở nóng hừng hực của Người,

Người chẻ nó ra làm bảy nhánh,

khiến thiên hạ có thể đi dép băng qua.

16 Và sẽ có một con lộ cho phần sống sót của dân Người,

phần sống sót ở Át-sua,

như xưa đã có một con lộ cho Ít-ra-en,

ngày họ từ đất Ai-cập đi lên.


Chương 12


Thánh vịnh

1 Ngày đó, bạn sẽ nói: Lạy ĐỨC CHÚA, con dâng lời cảm tạ:

Ngài đã từng thịnh nộ với con,

nhưng giờ đây cơn giận đã nguôi rồi, và Ngài lại ban niềm an ủi.


2 Đây chính là Thiên Chúa cứu độ tôi,

tôi tin tưởng và không còn sợ hãi,

bởi vì ĐỨC CHÚA là sức mạnh tôi,

là Đấng tôi ca ngợi, chính Người cứu độ tôi.

3 Các bạn sẽ vui mừng múc nước tận nguồn ơn cứu độ.

4 Các bạn sẽ nói lên trong ngày đó:

Hãy tạ ơn ĐỨC CHÚA, cầu khẩn danh Người,

vĩ nghiệp của Người, loan báo giữa muôn dân,

và nhắc nhở: danh Người siêu việt.

5 Đàn ca lên mừng ĐỨC CHÚA,

vì Người đã thực hiện bao kỳ công;

điều đó, phải cho toàn cõi đất được tường.

6 Dân Xi-on, hãy reo hò mừng rỡ,

vì giữa ngươi, Đức Thánh của Ít-ra-en quả thật là vĩ đại!


Chương 13


3. SẤM NGÔN VỀ CÁC DÂN NGOẠI (Chương 13 - 23)


Về Ba-by-lon (Ba-ben)

1 Lời sấm về Ba-by-lon. Điều ông I-sai-a, con ông A-mốc, đã thấy.

2 Trên một ngọn núi trọc, hãy phất hiệu kỳ,

hãy lên tiếng nói với chúng,

hãy vẫy tay gọi chúng đến cửa nhà quyền thế.

3 Chính Ta đã truyền cho đạo binh thánh của Ta, Ta cũng đã triệu tập các dũng sĩ,

những kẻ chiến thắng kiêu hùng của Ta,

để chúng cho thấy cơn thịnh nộ của Ta.

4 Trên núi non có tiếng ồn ào nhộn nhịp

như tiếng một đoàn dân đông đảo.

Có tiếng náo động xôn xao của các vương quốc,

của các dân tộc họp lại cùng nhau:

ĐỨC CHÚA các đạo binh duyệt binh ra trận.

5 Từ miền đất xa xăm, từ chân trời,

ĐỨC CHÚA và những công cụ thực hiện cơn lôi đình của Người,

đến phá tan toàn cõi đất.

6 Hãy rên siết, vì ngày của ĐỨC CHÚA đã gần kề;

ngày đó đến như cuộc tàn phá của Đấng Toàn Năng.

7 Vì thế ai nấy đều rụng rời tay chân, đều sờn lòng nản chí.

8 Chúng kinh hoàng, lên cơn đau, quằn quại,

đau thắt như sản phụ.

Chúng sửng sốt nhìn nhau, mặt đỏ bừng như lửa.

9 Kìa, ngày của ĐỨC CHÚA đến, ngày khắc nghiệt,

ngày của phẫn nộ và lôi đình, ngày làm cho đất tan hoang

và tiêu diệt phường tội lỗi, không còn một tên nào ở đó.

10 Quả vậy, tinh tú bầu trời và các chòm sao

sẽ không chiếu sáng nữa,

mặt trời vừa mọc lên đã tối sầm,

mặt trăng sẽ không còn toả sáng.

11 Ta sẽ phạt thế giới vì sự gian tà, phạt kẻ dữ vì tội lỗi của chúng.

Ta sẽ chấm dứt sự kiêu căng của phường ngạo mạn,

vẻ tự đắc của quân cường bạo, Ta sẽ hạ xuống.

12 Ta sẽ làm cho phàm nhân hiếm hơn vàng ròng,

cho con người hiếm hơn vàng Ô-phia.

13 Vì thế, Ta sẽ làm cho trời chấn động, đất chuyển rung dời chỗ

trong cơn giận của ĐỨC CHÚA các đạo binh,

vào ngày Người nổi cơn lôi đình.

14 Bấy giờ, như sơn dương bị săn đuổi,

như đàn chiên không người quy tụ,

ai nấy sẽ quay về dân mình, ai nấy sẽ trốn về đất mình.

15 Mọi kẻ người ta tìm thấy sẽ bị đâm,

mọi người bị bắt đều ngã gục dưới lưỡi gươm.

16 Con thơ của chúng sẽ bị nghiền nát ngay trước mắt,

nhà bị cướp phá, vợ bị hãm hiếp.

17 Này Ta cho quân Mê-đi nổi lên đánh chúng.

Bạc, quân ấy chẳng coi ra gì, vàng, cũng chẳng ham thích.

18 Quân ấy sẽ dùng cung nỏ nghiền nát các thiếu niên,

không thương xót con cái của lòng dạ người ta,

không nhìn những đứa trẻ mà thương hại.

19 Ba-by-lon, hòn ngọc các vương quốc,

niềm tự hào kiêu hãnh của người Can-đê,

sẽ bị Thiên Chúa phá đổ như Xơ-đôm và Gô-mô-ra.

20 Thành ấy sẽ mãi mãi không có người ở,

từ đời này qua đời khác sẽ chẳng ai cư ngụ.

Tại đó, người Ả-rập sẽ không cắm lều,

người chăn chiên sẽ không cho súc vật nằm nghỉ.

21 Tại đó, dã thú đến nằm nghỉ, cú vọ ở đầy nhà, đà điểu tới trú ngụ,

và bầy dê ma quái nhảy nhót tung tăng,

22 linh cẩu gọi nhau trong các cung điện,

chó rừng trong các lâu đài giải trí của thành.

Thời của nó đã gần đến, ngày của nó sẽ chẳng kéo dài.


Chương 14


Chấm dứt thời lưu đày

1 Thật vậy, ĐỨC CHÚA sẽ chạnh thương Gia-cóp và sẽ lại chọn Ít-ra-en, Người sẽ cho họ định cư trên đất của họ. Người ngoại bang sẽ gắn bó với họ và sẽ kết nghĩa với nhà Gia-cóp.2 Các dân sẽ đón nhận và dẫn đưa họ về quê cha đất tổ. Trên đất của ĐỨC CHÚA, nhà Ít-ra-en sẽ làm chủ các dân ấy và bắt chúng làm tôi trai tớ gái. Họ sẽ bắt những người đã bắt họ, sẽ thống trị những kẻ đã hà hiếp họ trước kia.


Cái chết của vua Ba-by-lon (Ba-ben)

3 Tới ngày ĐỨC CHÚA cho ngươi được an cư lạc nghiệp, hết phải khổ đau, thoát cảnh ba đào và không còn phải gánh chịu cảnh lao động nặng nhọc nữa,4 lúc đó ngươi sẽ cất lên lời ví von châm chọc vua Ba-by-lon như sau:

Chẳng lẽ kẻ hà hiếp đã tàn đời,

trò khủng bố của y đã chấm dứt rồi sao?

5 ĐỨC CHÚA đã bẻ gãy ngọn roi của phường gian ác

và cây gậy của những kẻ thống trị,

6 kẻ nổi lôi đình đánh đập các dân, đánh đập không ngừng,

kẻ nổi cơn thịnh nộ thống trị các nước,

rượt đuổi hoài không chút xót thương.

7 Toàn cõi đất nghỉ ngơi yên hàn, người người reo vui hớn hở.

8 Cả những cây trắc, những cây bá hương núi Li-băng

cũng hoan hỷ vì ngươi: "Từ khi ngươi nằm xuống,

thợ xẻ cây không còn lên đốn chúng tôi! "

9 Vì ngươi, âm phủ dưới vực sâu cũng rung động

để ra đón ngươi vào:

vì ngươi, nó đánh thức những người đã chết,

tất cả những kẻ quyền uy trên đời,

và bắt mọi vua các dân nước đứng dậy khỏi ngai vàng.

10 Tất cả những người ấy đều lên tiếng nói với ngươi:

"Như chúng tôi, cả ngài nữa, ngài cũng yếu nhược,

ngài cũng nên giống như chúng tôi rồi! "

11 Vẻ oai hùng của ngươi đã nhào xuống âm phủ

cùng với tiếng hạc cầm của ngươi:

nệm của ngươi là giòi, mền của ngươi là bọ.

12 Hỡi tinh tú rạng ngời, con của bình minh,

chẳng lẽ ngươi đã từ trời sa xuống rồi sao?

Này, kẻ chế ngự các dân tộc, ngươi đã bị hạ xuống đất rồi ư?

13 Chính ngươi đã tự nhủ: "Ta sẽ lên trời:

ta sẽ dựng ngai vàng của ta trên cả các vì sao của Thiên Chúa;

ta sẽ ngự trên núi Hội Ngộ, chốn bồng lai cực bắc.

14 Ta sẽ vượt ngàn mây thẳm, sẽ nên như Đấng Tối Cao."

15 Nhưng ngươi lại phải nhào xuống âm phủ,

xuống tận đáy vực sâu.

16 Những kẻ thấy ngươi đều quan sát kỹ;

họ nhìn thẳng vào ngươi:

"Phải chăng đây là con người đã từng làm chuyển rung cõi đất,

từng làm cho các nước đảo điên,

17 từng biến thế giới nên như sa mạc,

làm cho các thành thị tan hoang,

không mở cửa ngục cho kẻ bị giam cầm?

18 Mọi vua chúa các dân tộc

đều an nghỉ trong vinh quang, ai có mồ người nấy.

19 Còn ngươi, ngươi đã bị liệng ra khỏi mồ,

như một mầm non ghê tởm,

nằm trong đám người chết vì gươm đâm,

trên những phiến đá dưới vực thẳm,

tựa thây ma bị người ta giày xéo.

20 Ngươi sẽ chẳng được sum họp với chúng nơi phần mộ,

vì ngươi đã tàn phá xứ sở và giết hại dân ngươi.

Dòng dõi phường gian ác muôn đời sẽ chẳng còn ai nhắc nhở.

21 Vì tội lỗi cha ông, hãy chuẩn bị tàn sát con cái chúng,

kẻo chúng đứng lên chiếm hữu đất đai

và xây dựng phố phường trên khắp mặt đất."


22 Ta sẽ đứng lên chống lại chúng, sấm ngôn của ĐỨC CHÚA các đạo binh; Ta sẽ loại trừ khỏi Ba-by-lon tên tuổi và những người sống sót, con cái và cháu chắt, sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.23 Ta sẽ biến đất ấy thành hang ổ của loài nhím, thành ao tù, và sẽ dùng cây chổi huỷ diệt mà quét sạch đất ấy. Sấm ngôn của ĐỨC CHÚA các đạo binh.


Hạch tội Át-sua

24 ĐỨC CHÚA các đạo binh đã thề rằng:

"Quả thật, Ta định làm sao, sẽ nên như thế;

Ta quyết thế nào, sẽ thành như vậy.

25 Ta sẽ đập tan Át-sua trên đất của Ta,

và trên các núi đồi của Ta, Ta sẽ chà đạp nó;

Ta sẽ gỡ ách của nó khỏi cổ dân Ta

và cất gánh nặng của nó khỏi vai chúng."

26 Đó là quyết định ban hành cho toàn cõi đất;

đó là cánh tay giơ ra trừng trị hết mọi dân.

27 Vì khi ĐỨC CHÚA các đạo binh đã quyết định, ai có thể cản ngăn,

cánh tay Người đã giơ ra, ai có thể làm cho rút lại?


Hạch tội người Phi-li-tinh

28 Năm vua A-khát băng hà, có lời sấm sau đây:

29 Hỡi toàn cõi Phi-li-tinh, chớ vội vui mừng,

vì cây gậy đánh ngươi đã bị bẻ gãy;

bởi chưng từ dòng dõi rắn sẽ vọt ra một con rắn hổ mang,

và con của nó sẽ là một con rồng bay.

30 Những kẻ hèn mọn nhất sẽ được nuôi dưỡng

và những kẻ nghèo khó sẽ được nghỉ ngơi an toàn.

Còn cội rễ ngươi, Ta sẽ làm cho chết đói,

và giết hại phần sống sót của ngươi.

31 Hãy rên siết, hỡi cổng; hãy kêu lên, hỡi thành!

Toàn cõi Phi-li-tinh, hãy rụng rời hốt hoảng!

Vì từ phương Bắc khói đen kéo đến,

và chẳng tên địch nào rời bỏ hàng ngũ mình.

32 Trả lời sao đây cho sứ giả của dân ấy?

Hãy trả lời rằng: ĐỨC CHÚA đã củng cố Xi-on,

và kẻ nghèo khó trong dân Người vào đó náu ẩn.


Chương 15


Hạch tội Mô-áp

1 Lời sấm hạch tội Mô-áp.

Phải, giữa đêm khuya, thành A của Mô-áp

bị tàn phá và phải tiêu vong.

Phải, giữa đêm khuya, thành Kia Mô-áp

bị tàn phá và phải tiêu vong.

2 Dân Đi-vôn lên những nơi cao mà khóc lóc;

Mô-áp rên siết tại Nơ-vô và Mê-đơ-va. Người nào cũng để đầu trọc và râu cạo nhẵn.

3 Ngoài phố phường, người ta mặc áo vải thô;

trên mái nhà và tại các quảng trường,

mọi người đều rên siết và khóc lóc thảm thương.

4 Khét-bôn và En-a-lê kêu la, tiếng chúng thấu đến tận Gia-hát.

Vì thế, lòng dạ Mô-áp run rẩy,

hồn Mô-áp cũng run rẩy cho số phận mình.

5 Lòng tôi kêu gào bênh vực Mô-áp;

những người dân tị nạn đã đến tận Xô-a và Éc-lát Sơ-li-si-gia.

Thật vậy, tại dốc Lu-khít, họ vừa trèo vừa khóc;

quả thế, trên đường Khô-rô-na-gim,

họ thốt lên những tiếng kêu than thảm bại.

6 Thật vậy, dòng nước Nim-rim thành nơi hoang tàn;

thật vậy, cỏ úa khô, cây chết héo, màu xanh cũng chẳng còn.

7 Vì thế, những gì đã kiếm được hay để dành,

họ đều phải chuyển qua bên kia Thác Liễu.

8 Thật vậy, tiếng kêu la vọng khắp lãnh thổ Mô-áp,

tiếng rên siết vang đến tận Éc-la-gim,

tiếng rên siết thấu đến tận Bơ-e Ê-lim.

9 Thật vậy, dòng nước Đi-môn đầy những máu!

Ta sẽ giáng thêm cho Đi-môn những tai hoạ khác nữa

là cho sư tử đuổi theo những người Mô-áp thoát nạn

và những kẻ còn sót lại trên đất.


Chương 16


Lời thỉnh cầu của người Mô-áp

1 Hãy gửi con chiên của người cầm đầu xứ sở

từ Xe-la qua sa mạc đến núi của thiếu nữ Xi-on.

2 Bấy giờ, tại khúc cạn Ác-nôn,

thiếu nữ Mô-áp sẽ chạy trốn như đàn chim vỡ tổ.

3 Chúng kêu cầu: "Xin cho ý kiến, xin lấy quyết định:

giữa ban trưa, xin toả bóng như màn đêm bao phủ,

xin che giấu những kẻ lưu đày,

và đừng tố giác những người chạy trốn.

4 Xin cho những người Mô-áp bị xua đuổi

được trú ngụ bên quý quốc,

xin nên chỗ cho họ ẩn thân tránh người tàn phá,

vì khi kẻ áp bức lìa đời, lúc cơn tàn phá chấm dứt

và kẻ giày xéo xứ sở biến đi,

5 thì ngai báu sẽ được vững bền nhờ lòng nhân nghĩa.

Trong lều vua Đa-vít,

một vị thẩm phán sẽ ngự trên ngai nhờ đức tín thành.

Vị ấy lo tìm kiếm điều chính trực,

và mau mắn thực hiện lẽ công minh.

6 Chúng ta đã biết tính kiêu căng của Mô-áp,

một dân rất kiêu căng.

Thói ngạo mạn, tính kiêu căng, vẻ điên khùng

cùng những lời ngu ngốc của nó, chúng ta đều biết cả.


Mô-áp than vãn

7 Vì thế, Mô-áp rên siết về chính thân phận mình,

toàn dân cùng rên siết, ai nấy đều phủ phục khóc than,

tiếc những cái bánh nho ở Kia Kha-re-xét,

8 vì những vườn nho Khét-bôn,

cũng như cây nho Xíp-ma đã héo tàn.

Những chùm nho quý của nó

đã làm cho những người thống trị các dân phải ngã gục.

Cây nho ấy từng vươn tới Gia-de, lan mãi vào sa mạc;

nhánh của nó toả ra vượt qua biển cả.

9 Vì thế, cùng với tiếng dân Gia-de nức nở,

ta khóc thương cây nho Xíp-ma.

Vì ngươi, nước mắt ta chan hoà, hỡi Khét-bôn và En-a-lê,

vào thời ngươi hái nho và gặt lúa, tiếng hát câu hò đâu còn nữa!

10 Niềm hân hoan vui sướng đã bị cất đi khỏi vườn cây;

trong vườn nho không còn tiếng reo mừng

chẳng nghe tiếng hò la;

không còn ai đạp nho trong các bồn;

câu hò tiếng hát cũng im bặt.

11 Bởi thế, lòng ta như cây đàn rung lên vì Mô-áp;

và vì Kia Khe-rét, ruột gan ta bồi hồi.

12 Bấy giờ dù Mô-áp có ra mặt, có vất vả lên tận nơi cao,

có vào Thánh Điện để nguyện cầu, cũng chỉ luống công thôi.

13 Đó là lời ĐỨC CHÚA phán từ xưa về Mô-áp.14 Và giờ đây ĐỨC CHÚA lại phán: Theo cách tính của người làm thuê thì còn đúng ba năm nữa, vinh quang của Mô-áp sẽ tàn tạ; dù có đông vô số, dân nó cũng sẽ chỉ còn một số ít, rất ít, hầu như không đáng kể.


Chương 17


Hạch tội Đa-mát và Ít-ra-en

1 Lời sấm hạch tội Đa-mát.

Này đây Đa-mát bị gạch sổ, không còn phải là thành,

mà chỉ là hoang tàn đổ nát.

2 Các thành miền A-rô-e bị bỏ hoang dành cho các đàn vật;

chúng đến nằm nghỉ mà không sợ hãi chi.

3 Ép-ra-im không còn tuyến phòng thủ,

Đa-mát mất vương quyền, số người của A-ram còn sót lại

cũng sẽ giống như vinh quang của con cái Ít-ra-en.

Sấm ngôn của ĐỨC CHÚA các đạo binh.

4 Trong ngày đó, vinh quang của Gia-cóp sẽ suy giảm,

thân xác béo mập của nó sẽ gầy đi.

5 Ví như khi người ta gặt lúa ngày mùa

và đưa tay cắt những bông lúa,

như khi người ta mót lúa ở thung lũng người Ra-pha,

6 thì chỉ thấy mấy bông còn sót lại;

hoặc như khi người ta hái ô-liu,

thì chỉ còn vài ba trái chín trên ngọn

và bốn năm trái nơi đầu cành.

Đó là sấm ngôn của ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của Ít-ra-en.

7 Ngày ấy, con người sẽ ngước trông lên Đấng làm ra họ, và đưa mắt nhìn về Đức Thánh của Ít-ra-en.8 Họ sẽ không còn ngước trông lên những bàn thờ tay họ làm ra, không nhìn về những cột thờ và hương án ngón tay họ làm thành.

9 Ngày ấy, các thành thị Ít-ra-en trú ẩn sẽ bị bỏ hoang.

như đã từng là nơi rừng hoang đồng vắng

trước mặt con cái Ít-ra-en.

Đó sẽ là cảnh hoang tàn đổ nát.

10 Vì ngươi đã quên Thiên Chúa cứu độ ngươi;

núi đá ngươi trú ẩn, ngươi không còn nhớ nữa.

Vì vậy ngươi trồng những vườn cây vui thú, ngươi ươm những mầm giống ngoại bang.

11 Ngày ngươi trồng, ngươi trông thấy chúng lớn;

ngay buổi sáng, hạt giống ngươi gieo đã trổ bông.

Nhưng trong ngày thu hoạch, chẳng gặt hái được gì,

và tai hoạ thật vô phương cứu chữa.

12 Nguy khốn thay, tiếng gầm thét của đám dân đông đảo:

chúng gầm vang như biển cả thét gào!

Chư dân náo động; chúng ồn ào như biển khơi dậy sóng.

13 Chúng náo động như sóng nước ồn ào.

ĐỨC CHÚA doạ, chúng liền xa chạy cao bay;

chúng bị rượt đuổi như vỏ trấu trên núi gặp cơn gió,

như cơn lốc trong trận cuồng phong.

14 Lúc chiều tà, thật là kinh khủng;

trước rạng đông, chẳng còn lại chút gì.

Đó là phần của những kẻ cướp phá,

là số mạng dành cho kẻ bóc lột chúng ta.


Chương 18


Hạch tội dân Cút

1 Khốn thay xứ sở của loài côn trùng vo ve

ở mãi bên kia sông ngòi xứ Cút,

2 ngươi phái các sứ giả vượt biển khơi

trong những chiếc thuyền nan bồng bềnh trên mặt nước.

Hãy lên đường, hỡi những sứ giả nhanh nhẹn,

tới một dân tộc có thân hình to lớn và nước da bóng nhẫy,

đến với một dân xa gần ai cũng sợ,

đến một dân tộc hùng cường nắm quyền bá chủ,

một miền đất sông ngòi chảy dọc ngang.

3 Hỡi tất cả dân cư trên thế giới,

hỡi những ai cư ngụ trên địa cầu,

hãy đưa mắt nhìn, khi thấy cờ hiệu phất trên núi;

hãy lắng tai nghe, khi vẳng tiếng tù và.

4ĐỨC CHÚA phán cùng tôi:

Từ nơi Ta đang ngự, Ta sẽ ở yên và quan sát,

như ánh nắng chói chang lúc mặt trời chính ngọ,

như màn sương lan toả trong ánh nắng ngày mùa.

5 Vì trước kỳ thu hoạch, khi hết mùa hoa nở

và khi hoa thành chùm nho chín,

bấy giờ người ta lấy dao quắm chặt cành, rồi loại nhánh, tỉa cây.

6 Tất cả đều bỏ mặc cho mãnh cầm trên núi và thú vật ngoài đồng;

mùa hè mãnh cầm đến ở, mùa đông mọi thú vật đến trú.


7 Bấy giờ, lễ phẩm kính dâng ĐỨC CHÚA các đạo binh sẽ do một dân có thân hình to lớn và nước da bóng nhẫy, một dân xa gần ai cũng sợ, một dân hùng cường nắm quyền bá chủ, một miền đất sông ngòi chảy dọc ngang, đem đến nơi danh ĐỨC CHÚA các đạo binh ngự, tức là núi Xi-on.


Chương 19


Hạch tội Ai-cập

1 Lời sấm hạch tội Ai-cập.

Này, ĐỨC CHÚA ngự trên đám mây bay, Người đến Ai-cập.

Các tà thần Ai-cập rúng động trước nhan Người,

và tự đáy lòng Ai-cập rụng rời kinh khiếp.

2 Ta sẽ kích động người Ai-cập chống lại nhau;

người người gây chiến: anh với em, bạn với bạn,

thành với thành, nước với nước.

3 Ai-cập sẽ mất hết nhuệ khí trong lòng.

Ta sẽ làm rối loạn mưu đồ của nó.

Chúng sẽ thỉnh ý các tà thần, những tay phù thuỷ,

những kẻ lên đồng và những tên bói toán.

4 Ta sẽ nộp Ai-cập vào tay các bạo chúa;

chúng sẽ bị một vua độc ác cai trị.

Sấm ngôn của ĐỨC CHÚA các đạo binh là Chúa Thượng.

5 Biển sẽ không còn nước, sông cũng cạn khô;

6 kênh rạch xông mùi hôi thối.

Nước sông Ai-cập xuống thấp, lòng sông cạn khô,

cây sậy, cây lau rũ xuống.

7 Cỏ xanh dọc đôi bờ, ở cửa sông Nin,

tất cả những gì mọc bên bờ sông

đều khô cháy, bị cuốn lôi đi, không còn nữa.

8 Ngư phủ khóc than, mọi kẻ thả câu ở sông Nin rên rỉ,

những người quăng chài trên mặt nước đều ủ rũ.

9 Người dệt vải gai thất vọng,

thợ chải len, thợ dệt vải xanh xao võ vàng.

10 Dân thợ dệt trong xứ lả đi,

mọi kẻ làm thuê tâm hồn sầu thảm.

11 Các thủ lãnh Xô-an ngu si đần độn,

những mưu sĩ khôn ngoan nhất của Pha-ra-ô

bày mưu kế điên rồ.

Sao các ngươi lại nói với Pha-ra-ô:

"Tôi là con của bậc hiền nhân, thuộc dòng dõi tiên đế"?

12 Bậc hiền nhân của ngươi nay đâu rồi?

Ước chi chúng cứ thông báo cho ngươi

và ước chi mọi người được biết

điều ĐỨC CHÚA các đạo binh đã quyết định về Ai-cập!

13 Các thủ lãnh Xô-an đã ra ngớ ngẩn,

các thủ lãnh Nốp đã sai lầm;

những người đứng đầu các chi tộc của chúng

đã làm cho Ai-cập ngả nghiêng.

14 ĐỨC CHÚA đã đổ tràn xuống giữa chúng

một thần khí hoang mang,

khiến chúng làm cho Ai-cập ngả nghiêng

trong mọi công trình của nó,

giống như chàng say rượu ngả nghiêng đang nôn mửa.

15 Chẳng còn ai làm gì nữa bên Ai-cập,

đầu cũng như đuôi, cây chà là cũng như cây sậy.


Ai-cập hối cải

16 Ngày ấy, Ai-cập sẽ giống như đàn bà run rẩy sợ hãi, khi thấy tay ĐỨC CHÚA các đạo binh vung lên, giơ ra đánh nó.17 Đất Giu-đa sẽ trở thành nỗi kinh hoàng cho Ai-cập. Mỗi lần nghe nhắc tới Giu-đa là nó run sợ, vì kế hoạch mà ĐỨC CHÚA các đạo binh đã quyết định để hại nó.18 Ngày ấy, trong xứ Ai-cập sẽ có năm thành nói tiếng Ca-na-an và thề ước với ĐỨC CHÚA các đạo binh; một trong năm thành ấy sẽ được gọi là Thành Mặt Trời.19 Ngày ấy, sẽ có một bàn thờ kính ĐỨC CHÚA ngay giữa đất Ai-cập, và một trụ đá kính ĐỨC CHÚA ở gần biên giới.20 Đối với ĐỨC CHÚA các đạo binh, tại đất Ai-cập, bàn thờ và trụ đá đó sẽ là dấu hiệu và bằng chứng nói lên rằng: mỗi khi gặp kẻ áp bức mà họ kêu lên ĐỨC CHÚA, thì Người sẽ phái một Đấng cứu tinh đến bảo vệ và giải thoát họ.21 ĐỨC CHÚA sẽ làm cho người Ai-cập được nhận biết Người, và ngày ấy người Ai-cập sẽ nhận biết ĐỨC CHÚA. Họ sẽ dâng hy lễ và lễ phẩm mà phụng thờ Người; họ sẽ khấn hứa với ĐỨC CHÚA và giữ trọn những lời khấn ấy.22 Nếu ĐỨC CHÚA có đánh phạt Ai-cập, thì Người đánh rồi lại chữa lành, và họ sẽ trở về cùng ĐỨC CHÚA; Người sẽ nhận lời họ cầu xin và chữa họ lành.23 Ngày ấy, sẽ có một con đường đi từ Ai-cập đến Át-sua; Át-sua sẽ sang Ai-cập và Ai-cập sang Át-sua. Ai-cập sẽ cùng với Át-sua phụng thờ Đức Chúa.24Ngày ấy, Ít-ra-en sẽ cùng với Ai-cập và Át-sua làm thành bộ ba. Đó là phúc lành ngay giữa cõi đất,25 mà ĐỨC CHÚA các đạo binh sẽ ban cho khi Người phán: "Ta giáng phúc cho Ai-cập, dân của Ta, cho Át-sua, công trình tay Ta làm ra, và cho Ít-ra-en, cơ nghiệp của Ta."


Chương 20


Hạ thành Át-đốt

1 Vào năm vua Át-sua là Xác-gôn biệt phái tướng tổng tư lệnh đến giao chiến và hạ thành Át-đốt,2 thì chính lúc ấy, ĐỨC CHÚA phán qua trung gian của ông I-sai-a, con ông A-mốc, rằng: "Hãy bỏ miếng vải thô ngang thắt lưng ngươi đi, và cởi dép khỏi chân." Theo lời dạy, ông đã ở trần và đi chân không.3 ĐỨC CHÚA lại phán: "Cũng như tôi tớ Ta là I-sai-a suốt ba năm trường đã ở trần và đi chân không để nên dấu chỉ điềm báo cho người Ai-cập và người Cút thế nào,4 thì cũng vậy, vua Át-sua sẽ dẫn người Ai-cập đi tù và người Cút đi đày, trẻ cũng như già, mình trần, chân không, mông hở. Thật là nhục nhã cho người Ai-cập.5 Những ai xem Cút như mối hy vọng và Ai-cập như niềm tự hào sẽ phải sợ hãi và xấu hổ.6 Ngày ấy, dân cư miền duyên hải này sẽ nói: "Đâu rồi niềm hy vọng của chúng ta, nơi chúng ta đến ẩn náu để được giúp đỡ hầu thoát khỏi tay vua Át-sua? Phần chúng ta, trốn ở đâu bây giờ?"


Chương 21


Ba-by-lon (Ba-ben) sụp đổ

1 Lời sấm về sa mạc vùng biển.

Như cuồng phong thổi qua Ne-ghép,

một người xông đến từ sa mạc, từ giải đất kinh hoàng

2 - ghê sợ biết bao, thị kiến tôi đang gặp -:

đó là tên phản bội đang phản bội, là tay tàn phá đang tàn phá.

"Ê-lam, tiến lên, Mê-đi, siết chặt vòng vây! "

Ta sẽ làm im bặt mọi tiếng khóc.

3 Vì thế, tâm can tôi lo lắng bồi hồi,

tôi phải đớn đau quằn quại như người phụ nữ lúc sinh con,

tôi rụng rời không còn nghe được nữa,

tôi kinh hãi chẳng còn thấy được gì.

4 Lòng tôi dao động, nỗi kinh hãi khiến tôi bàng hoàng.

Cảnh chiều tà xưa tôi ưa thích nay trở thành mối lo sợ cho tôi.

5 Người ta dọn bữa tiệc, trải khăn trải thảm, rồi bắt đầu ăn uống.

Hỡi các tướng lãnh, hãy đứng lên!

Hãy thoa dầu vào khiên, vào thuẫn!

6 Quả thật, Chúa Thượng phán với tôi thế này:

"Hãy đi đặt người đứng canh, thấy gì thì nó phải báo.

7 Khi thấy một cỗ xe song mã, một người cỡi lừa hay cỡi lạc đà,

thì nó phải quan sát cho kỹ, quan sát cho thật kỹ."

8 Người lính canh hô lớn:

"Lạy Chúa Thượng, suốt ngày con đứng ở chòi canh,

đêm đêm con trực nơi vọng gác.

9 Và kìa, con thấy một người đang tới trên cỗ xe song mã."

Người này lên tiếng: "Ba-by-lon đã sụp đổ, sụp đổ rồi!

Tất cả các tượng thần của nó đều rơi xuống đất vỡ tan tành."

10 Hỡi dân tôi là những kẻ bị chà đạp

như lúa bị người ta đập trên sân,

tôi xin báo lại cho các người điều tôi đã được nghe nói,

do ĐỨC CHÚA các đạo binh, Thiên Chúa của Ít-ra-en.


Lời sấm về Ê-đôm

11 Lời sấm về Đu-ma.

Từ Xê-ia, người ta gọi tôi:

"Này người canh gác, đêm đến đâu rồi?

Này người canh gác, đêm đến đâu rồi? "

12 Người canh gác trả lời: "Sáng đến rồi và cả đêm cũng đến!

Còn muốn hỏi gì, cứ việc hỏi.

Nhưng hãy trở lại đây, hãy đến đây! "

Hạch tội người Ả-rập

13 Lời sấm về Ả-rập.

Các ngươi hãy nghỉ đêm trong rừng Ả-rập,

hỡi đoàn lữ hành xứ Đơ-đan!

14 Hãy đi gặp người đang khát và mang nước cho nó,

hỡi dân cư xứ Tê-ma,

hãy vượt lên trước người chạy trốn và mang bánh cho nó,

15 bởi vì chúng chạy trốn để thoát khỏi lưỡi gươm,

lưỡi gươm tuốt trần,

thoát cung tên giương sẵn, và cuộc chiến cam go.

16 Chúa Thượng phán với tôi như sau:

17 Sẽ còn rất ít kẻ sót lại trong số những dũng sĩ bắn cung tên của con cái Kê-đa. ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa Ít-ra-en, đã phán như vậy.


Chương 22


Chống những trò vui nhộn tại Giê-ru-sa-lem

1 Lời sấm về thung lũng Thị Kiến:

Chuyện gì mà leo hết cả lên sân thượng vậy,

2 hỡi thành phố đầy tiếng ồn ào huyên náo,

hỡi đô thị vui cười ầm ĩ?

Trong các ngươi, những người đã bị đâm

đâu phải bị gươm đâm, đâu có chết vì giao chiến?

3 Các thủ lãnh của ngươi đều vứt bỏ cung tên mà tháo chạy

và bị bắt hết làm tù binh.

Người của ngươi bị phát hiện thì đều bị bắt, dù đã trốn đi xa.

4 Vì vậy tôi đã nói: "Hãy ngoảnh mặt đi, đừng nhìn tôi nữa,

để cho tôi khóc nỗi đắng cay.

Đừng cố tìm cách ủi an tôi

trước cảnh điêu tàn con gái dân tôi phải chịu."

5 Quả thế, đó là ngày ĐỨC CHÚA các đạo binh là Chúa Thượng

khiến cho thung lũng Thị Kiến đâm rối loạn,

người người hốt hoảng giày xéo lên nhau.

Tường thành sụp đổ, tiếng kêu cứu vang lên đỉnh núi.

6 Ê-lam khoác bao tên, dàn hàng chiến xa, binh mã,

còn Kia thì khiên thuẫn sẵn sàng.

7 Và bấy giờ, chiến xa chen chúc

trong những thung lũng đẹp nhất của ngươi,

còn kỵ binh thì túc trực trước cổng thành.

8 Xứ Giu-đa bỏ ngỏ.

Ngày ấy các ngươi đã nhìn vào binh khí trong Cung Rừng,

9 và thấy thành Đa-vít có nhiều lỗ hổng.

Các ngươi trữ nước ở hồ dưới.

10 Các ngươi đếm từng ngôi nhà ở Giê-ru-sa-lem,

rồi phá đi một số để củng cố tường thành.

11 Các ngươi xây bể để chứa nước hồ cũ giữa hai lớp tường thành.

Nhưng Đấng tác tạo cả thành đô, các ngươi lại không nhìn,

Đấng từ lâu làm nên mọi sự, các ngươi lại chẳng thấy.

12 Ngày ấy, ĐỨC CHÚA các đạo binh là Chúa Thượng

đã kêu gọi các ngươi than van khóc lóc,

cạo đầu và quấn áo vải thô.

13 Thế mà chỉ thấy hoan hỷ vui mừng:

mổ bò, giết chiên, ăn thịt, uống rượu:

"Ăn đi, uống đi, vì ngày mai chúng ta sẽ chết! "

14 ĐỨC CHÚA các đạo binh đã cho tôi nghe lời mặc khải này:

"Tội này sẽ chẳng bao giờ được tha

cho đến khi các ngươi chết ",

ĐỨC CHÚA các đạo binh là Chúa Thượng phán như vậy.


Chống Sép-na

15 ĐỨC CHÚA các đạo binh là Chúa Thượng phán:

Hãy đi gặp viên quan ấy là Sép-na, tể tướng triều đình, và nói:

16 "Ông có gì ở đây, bà con ông là ai ở đây,