22. Gióp

Gióp:  01, 02, 03, 04, 05, 06, 07, 08, 09, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42 

I. LỜI MỞ ĐẦU (Chương 1 - 2)

Chương 1

Xa-tan thử thách ông Gióp

1 Xưa ở đất Út có một người tên là Gióp. Ông là một con người vẹn toàn và ngay thẳng, kính sợ Thiên Chúa và lánh xa điều ác.2 Ông sinh được bảy người con trai và ba người con gái.3 Ông có một đàn súc vật gồm bảy ngàn chiên dê, ba ngàn lạc đà, năm trăm đôi bò, năm trăm lừa cái và một số rất đông tôi tớ. Ông là người giàu có nhất trong số các con cái Phương Đông.4 Các con trai ông có thói quen luân phiên tới nhà nhau tiệc tùng và cho người đi mời ba cô em gái đến ăn uống với họ.5 Mỗi khi hết vòng tiệc tùng, ông Gióp cho gọi họ đến để thanh tẩy họ; rồi ông dậy thật sớm, dâng lễ toàn thiêu cho mỗi người trong họ, vì ông tự nhủ: "Biết đâu các con trai ta đã chẳng phạm tội và nguyền rủa Thiên Chúa trong lòng! " Lần nào ông Gióp cũng làm như thế.

6 Vậy một ngày kia, các con cái Thiên Chúa đến trình diện ĐỨC CHÚA; Xa-tan cũng đến trong đám họ.7 Bấy giờ ĐỨC CHÚA phán với Xa-tan: "Ngươi từ đâu tới? " Xa-tan thưa với ĐỨC CHÚA: "Rảo quanh cõi đất và lang thang khắp đó đây."8 ĐỨC CHÚA phán với Xa-tan: "Ngươi có để ý đến Gióp, tôi tớ của Ta không? Thật chẳng có ai trên cõi đất này giống như nó: một con người vẹn toàn và ngay thẳng, kính sợ Thiên Chúa và lánh xa điều ác! "9 Nhưng Xa-tan thưa lại với ĐỨC CHÚA: "Có phải Gióp kính sợ Thiên Chúa mà không cầu lợi chăng?10 Chẳng phải chính Ngài đã bao bọc, chở che nó tư bề, nó cũng như nhà cửa và tài sản của nó sao? Ngài đã ban phúc lành cho công việc do tay nó làm, và các đàn súc vật của nó lan tràn khắp xứ.11 Ngài cứ thử giơ tay đánh vào mọi tài sản của nó xem, chắc chắn là nó nguyền rủa Ngài thẳng mặt! "12 ĐỨC CHÚA phán với Xa-tan: "Được, mọi tài sản của nó thuộc quyền ngươi, duy chỉ có con người của nó là ngươi không được đưa tay đụng tới." Rồi Xa-tan rút lui khỏi nhan ĐỨC CHÚA.

13 Vậy một ngày kia, các con trai con gái ông đang ăn tiệc uống rượu ở nhà người anh cả của họ,14 thì một người đưa tin đến nói với ông Gióp: "Trong lúc bò của ông cày ruộng và lừa cái ăn cỏ bên cạnh,15 dân Sơ-va đã xông vào cướp lấy; còn các đầy tớ, chúng dùng gươm giết chết, chỉ có mình tôi thoát nạn về báo cho ông hay."16 Người ấy còn đang nói thì một người khác về thưa: "Lửa của Thiên Chúa từ trời giáng xuống đã đốt cháy chiên dê và đầy tớ; lửa đã thiêu rụi hết, chỉ có mình tôi thoát nạn về báo cho ông hay."17 Người này còn đang nói thì một người khác về thưa: "Người Can-đê chia thành ba toán ập vào cướp lấy lạc đà; còn các đầy tớ, chúng dùng gươm giết chết, chỉ có mình tôi thoát nạn về báo cho ông hay."18 Người ấy còn đang nói, thì một người khác về thưa: "Con trai con gái ông đang ăn tiệc uống rượu trong nhà người anh cả của họ,19 thì một trận cuồng phong từ bên kia sa mạc thổi thốc vào bốn góc nhà; nhà sập xuống đè trên đám trẻ; họ chết hết, chỉ có mình tôi thoát nạn về báo cho ông hay."

20 Bấy giờ ông Gióp trỗi dậy, xé áo mình ra, cạo đầu, sấp mình xuống đất, sụp lạy21 và nói:

"Thân trần truồng sinh từ lòng mẹ,

tôi sẽ trở về đó cũng trần truồng.

ĐỨC CHÚA đã ban cho, ĐỨC CHÚA lại lấy đi:

xin chúc tụng danh ĐỨC CHÚA! "

22 Trong tất cả những chuyện ấy, ông Gióp không hề phạm tội cũng không buông lời trách móc phạm đến Thiên Chúa.


Chương 2

1 Một ngày kia, con cái Thiên Chúa đến trình diện ĐỨC CHÚA; Xa-tan cũng đến trong đám họ, để trình diện ĐỨC CHÚA.2 Bấy giờ, ĐỨC CHÚA phán với Xa-tan: "Ngươi từ đâu tới? " Xa-tan thưa với ĐỨC CHÚA: "Rảo quanh cõi đất và lang thang khắp đó đây."3 ĐỨC CHÚA phán với Xa-tan: "Ngươi có để ý đến Gióp, tôi tớ của Ta không? Thật chẳng có ai trên cõi đất này giống như nó: một con người vẹn toàn và ngay thẳng, kính sợ Thiên Chúa và lánh xa điều ác! Nó vẫn kiên vững trong đường lối vẹn toàn của nó, dù ngươi đã vô cớ xúi giục Ta chống lại, để tiêu diệt nó."4 Và Xa-tan thưa lại với ĐỨC CHÚA: "Da đổi da! Tất cả những gì người ta có, người ta đều sẵn sàng cho đi để cứu mạng sống mình.5 Ngài cứ thử giơ tay đánh vào xương vào thịt nó xem, chắc chắn là nó sẽ nguyền rủa Ngài thẳng mặt! "6 ĐỨC CHÚA phán với Xa-tan: "Được, nó thuộc quyền ngươi, nhưng ngươi phải tôn trọng mạng sống nó."7 Rồi Xa-tan rút lui khỏi nhan ĐỨC CHÚA.

8 Ông ngồi giữa đống tro, lấy mảnh sành mà gãi.9 Bấy giờ, vợ ông bảo: "Ông còn kiên vững trong đường lối vẹn toàn của ông nữa hay thôi? Hãy nguyền rủa Thiên Chúa và chết đi cho rồi! "10 Nhưng ông Gióp đáp lại: "Cả bà cũng nói như một mụ điên. Chúng ta đón nhận điều lành từ Thiên Chúa, còn điều dữ, lại không biết đón nhận sao? " Trong tất cả những chuyện ấy, ông Gióp không để cho môi miệng thốt ra lời tội lỗi.

11 Ba người bạn của ông Gióp nghe biết tất cả những tai hoạ xảy ra cho ông, liền kéo đến, mỗi người từ xứ sở của mình, Ê-li-phát người Tê-man, Bin-đát người Su-ác, Xô-pha người Na-a-mát. Họ bàn nhau đến để chia buồn và an ủi ông.12 Từ xa, họ ngước mắt nhìn, nhưng chẳng nhận ra ông. Họ bật khóc; mỗi người xé áo mình ra và rắc tro lên đầu.13 Rồi họ ngồi xuống đất, bên cạnh ông, suốt bảy ngày đêm, chẳng nói với ông một lời, vì họ thấy rằng nỗi đau khổ của ông quá lớn.



II. ĐỐI THOẠI (Chương 3 - 31)

1. THIÊN THỨ NHẤT

Chương 3

Ông Gióp nguyền rủa ngày ông chào đời

1 Sau cùng, ông Gióp mở miệng nguyền rủa ngày ông chào đời.2 Ông Gióp lên tiếng nói:

3 Phải chi đừng xuất hiện ngày tôi đã chào đời,

cũng như đêm đã báo:

"Đứa con trong bụng mẹ là một nam nhi! "

4 Phải chi ngày ấy là đêm tối,

phải chi từ nơi cao thẳm

Thiên Chúa đừng để ý tới ngày ấy làm gì. Phải chi trên ngày ấy ánh sáng đừng chiếu rọi.

5 Phải chi trên ngày ấy tối tăm mờ mịt bao trùm,

mây đen đến che phủ và sương mù bỗng dưng ập xuống.

6 Phải chi đêm ấy bị tối tăm xâm nhập,

không được kể vào niên lịch,

không được tính trong số các tháng.

7 Này, phải chi đêm ấy là đêm cô đơn buồn thảm,

đêm chẳng hề có tiếng reo vui.

8 Phải chi những kẻ đã nguyền rủa ngày

đã sẵn sàng đánh thức con giao long

cũng nguyền rủa đêm ấy.

9 Phải chi tinh tú ban mai thành tăm tối mịt mờ,

và ban mai uổng công chờ ánh sáng,

không hề thấy bình minh xuất hiện.

10 Vì đêm ấy đã không đóng

kín lòng dạ cưu mang tôi

khiến mắt tôi khỏi nhìn thấy đau khổ.

11 Sao tôi không chết đi lúc vừa mới chào đời,

không tắt thở ngay khi lọt lòng mẹ?

12 Sao lại có hai đầu gối đỡ lấy tôi,

có đôi vú cho tôi bú mớm?

13 Chẳng vậy thì giờ đây tôi đã nằm xuống yên hàn,

đã an giấc nghỉ ngơi

14 cùng các bậc vương hầu khanh tướng

đã xây lăng xây mộ cho mình,

15 hay những bậc thủ lãnh vàng bạc chất đầy nhà.

16 Chẳng vậy thì giờ đây tôi đã không hiện hữu,

khác nào thai nhi chết yểu bị đem chôn,

hay trẻ sơ sinh không nhìn thấy ánh sáng.

17 Tại đó, kẻ hung tàn không còn quấy phá nữa,

cũng tại đó người kiệt sức lại được nghỉ ngơi.

18 Kẻ tù đày được bình an thư thái,

chẳng còn nghe giám thị quát mắng rầy la.

19 Lớn bé đều như nhau,

nô lệ được tự do, hết phải làm tôi chủ.

20 Sao Người lại ban ánh sáng cho kẻ khốn cùng,

ban sự sống cho ai nuốt cay ngậm đắng?

21 Họ là những người mong chết mà không được,

tìm cái chết hơn cả tìm kho báu.

22 Họ phấn khởi mừng vui, hân hoan vì tìm thấy phần mộ.

23 Sao lại ban ánh sáng và sự sống

cho kẻ chẳng biết mình đi đâu,

cho kẻ bị Thiên Chúa giam hãm tư bề?

24 Quả thật, bánh tôi ăn chỉ là tiếng nức nở,

tiếng tôi gào thét tựa nước lũ ngập tràn.

25 Những gì làm tôi kinh hoàng sợ hãi nay đã xảy đến rồi.

Những gì khiến tôi rụng rời khiếp sợ

nay ập xuống trên tôi.

26 Tôi chẳng được thư thái yên hàn,

tôi hết được nghỉ ngơi, vì trăm điều phiền muộn.


Chương 4

Tin tưởng vào Thiên Chúa

1 Bấy giờ, ông Ê-li-phát, người Tê-man, lên tiếng nói:

2 Nếu chúng tôi ngỏ lời, liệu anh chịu nổi không?

Nhưng nào ai có thể cứ làm thinh chẳng nói!

3 Này anh đã khuyên nhủ bao người,

đã làm cho những đôi tay rã rời nên mạnh mẽ.

4 Người lảo đảo mà đứng vững được là nhờ lời anh.

Cũng nhờ anh mà đầu gối lung lay thành cứng cáp.

5 Giờ đây, đến lượt anh, anh lại ra yếu nhược,

đến phiên anh bị đánh, anh sợ hãi bàng hoàng.

6 Chẳng lẽ lòng kính sợ của anh không làm anh tin tưởng,

và cuộc sống vẹn toàn chẳng giúp anh hy vọng hay sao?

7 Xin anh nhớ kỹ: Có ai vô tội mà phải tiêu vong?

Có nơi nào người công chính lại bị huỷ diệt?

8 Điều tôi thấy rành rành

là những người vun trồng tội ác và gieo tai rắc hoạ

cuối cùng chỉ gặt lấy hoạ tai.

9 Chúng bị tiêu vong do hơi thở của Thiên Chúa,

chúng phải tận diệt vì nộ khí của Người.

10 Tiếng sư tử gầm, tiếng hùm thiêng rống,

Người làm cho im bặt.

Người bẻ gãy nanh sư tử con.

11 Sư tử tiêu vong vì không còn mồi,

tất cả bầy con phải tan tác.

12 Có một lời chợt đến với tôi

và tai tôi nghe được tiếng thì thầm.

13 Sau những thị kiến ban đêm,

giữa những cơn ác mộng,

khi một giấc ngủ mê ập xuống trên người phàm,

14 thì một nỗi kinh hoàng run sợ xâm chiếm con người tôi,

khiến xương cốt tôi rụng rời kinh hãi.

15 Một làn gió lướt qua mặt tôi làm tôi nổi gai ốc.

16 Kìa có ai đứng đó, sừng sững trước mặt tôi,

hình dáng trông không rõ.

Một thoáng thinh lặng. .. rồi tôi nghe tiếng nói:

17 "Chẳng lẽ người phàm công chính hơn Thiên Chúa?

Chẳng lẽ con người lại thanh sạch

hơn Đấng dựng nên mình?

18 Anh hãy xem: ngay các tôi tớ của Người,

Người còn không tin tưởng,

Người bắt lỗi cả các thiên sứ của Người.

19 Còn nói chi kẻ cư ngụ trong ngôi nhà đất sét,

đặt nền móng trên cát, trên bụi,

bị chà đạp chẳng khác côn trùng.

20 Một sớm một chiều chúng bị nghiền nát,

rồi biến dạng, chẳng còn ai để ý lưu tâm.

21 Dây căng lều của chúng đã chẳng bị cắt đứt rồi sao?

Chúng chết mà chẳng hiểu tại sao mình chết."


Chương 5

1 Anh cứ gọi xem! Liệu có ai trả lời anh chăng?

Trong số các thánh, anh hướng về vị nào?

2 Quả thật, nỗi sầu khổ làm người điên phải chết

và giận hờn làm kẻ dại phải tiêu vong.

3 Chính tôi, tôi đã thấy người điên mọc rễ,

và lập tức tôi đã nguyền rủa nơi nó ở.

4 Chớ gì con cái nó không còn chỗ tựa nương,

bị chà đạp nơi cổng thành, không được ai giải thoát.

5 Cái gì nó gặt được, chớ gì người đói ăn mất,

người ta cứ lấy, bất kể hàng rào gai,

và tài sản chúng, chớ gì những kẻ khác nuốt trửng.

6 Quả thật, nỗi bất hạnh chẳng phải từ lòng đất chui lên,

và khổ đau cũng chẳng mọc lên từ mặt đất.

7 Quả thật, con người sinh ra để mà chịu khổ,

cũng như những tia chớp loé lửa trên cao.

8 Phần tôi, tôi sẽ thỉnh cầu Thiên Chúa,

sẽ trình bày với Thiên Chúa vụ án của tôi.

9 Người làm ra những điều vĩ đại khôn dò khôn thấu,

và những điều kỳ diệu vô vàn vô kể.

10 Người khiến mưa rơi trên mặt đất

và đổ tràn nước xuống nương đồng.

11 Kẻ mọn hèn, Người cất nhắc lên,

kẻ phiền muộn, Người đặt ở nơi cao an toàn.

12 Mưu đồ của hạng tinh khôn, Người phá vỡ,

khiến tay chúng chẳng làm nên công trạng gì.

13 Người bắt kẻ khôn ngoan

bằng chính những xảo kế của chúng,

và đi trước mưu toan của phường quỷ quyệt.

14 Giữa ban ngày, chúng rơi vào bóng tối,

ngay chính ngọ, chúng mò mẫm như lần bước trong đêm.

15 Người cứu kẻ yếu hèn

khỏi lưỡi gươm, khỏi tay người quyền thế.

16 Bấy giờ kẻ nghèo khó lại bừng lên niềm hy vọng,

và phường tội lỗi chẳng còn dám hé môi.

17 Phúc thay người được Thiên Chúa sửa trị!

Chớ coi thường giáo huấn của Đấng Toàn Năng.

18 Người gây thương tích, cũng chính Người băng bó,

đánh bầm dập xong, lại ra tay chữa lành.

19 Sáu lần Người giải thoát anh khỏi cơn khốn quẫn,

đến lần thứ bảy, tai hoạ không sao hại được anh.

20 Người cứu anh khỏi chết trong thời đói kém,

khỏi lưỡi gươm sát hại trong buổi binh đao.

21 Anh sẽ được chở che khi bị lăng nhục,

tai hoạ có đến, anh cũng chẳng sợ chi.

22 Tai ương đói kém chỉ khiến anh bật cười,

thú vật rừng hoang chẳng làm anh sợ hãi.

23 Bởi vì anh giao ước cả với đá ngoài đồng,

và thú rừng sẽ cùng anh chung sống.

24 Anh sẽ hưởng bình an tại nơi anh cư ngụ,

kiểm điểm đàn vật, chẳng thấy thiếu con nào.

25 Anh sẽ thấy con đàn cháu đống,

hậu duệ anh đông đúc như cỏ mọc ngoài đồng.

26 Anh xuống mồ khi tuổi già mà còn tráng kiện

như lúa chín ngày mùa được đem đến sân phơi.

27 Đó là điều chúng tôi đã tìm tòi kỹ lưỡng,

sự thật là như thế:

xin anh nghe và rút tỉa điều lợi ích cho mình.


Chương 6

Chỉ có ai đau khổ mới hiểu được nỗi khổ của mình

1 Bấy giờ ông Gióp lên tiếng trả lời:

2 Ôi, phải chi ai cân được nỗi sầu của tôi,

và đặt lên bàn cân nỗi đau tôi phải chịu!

3 Nhưng nỗi đau, nỗi sầu của tôi lại nặng hơn cát biển;

chính vì thế mà tôi phải nghẹn ngào, nói năng lúng túng.

4 Vì những tên nhọn của Đấng Toàn Năng

đã cắm ngập thân tôi, khiến tâm thần tôi ngấm toàn chất độc.

Những nỗi kinh hoàng của Thiên Chúa

hàng hàng lớp lớp ập xuống trên tôi.

5 Có con lừa nào kêu bên đám cỏ non,

có con bò nào rống giữa cỏ xanh mơn mởn?

6 Hỏi có ai ăn nhạt mà không cần muối?

Liệu nước rau sam có được chút hương vị nào chăng?

7 Những thứ kia làm tôi ngán ngẩm, tôi chẳng buồn đụng đến.

8 Ai làm cho điều tôi mong ước được thành tựu?

Điều tôi hy vọng, ước gì Thiên Chúa khấng ban cho!

9 Ước gì Thiên Chúa nghiền tôi tan nát,

Người cứ vung tay chặt nhỏ tôi ra.

10 Ít ra tôi còn có được niềm an ủi này,

còn có được niềm vui trong nỗi đau khôn xiết:

Lời của Đấng Thánh, tôi không hề quên lãng.

11 Sức tôi được ngần nào mà tôi dám cậy trông?

Kết cuộc tôi ra sao để cho tôi kiên nhẫn?

12 Sức của tôi, đâu phải là sức đá?

Thịt của tôi, đâu cứng chắc như đồng?

13 Chẳng lẽ hư không lại là nguồn trợ lực giúp tôi chờ đợi,

hay khôn ngoan tài giỏi đã bỏ tôi mà trốn mất rồi?

14 Ai từ chối chẳng xót thương bè bạn,

cũng không kính sợ Đấng Toàn Năng.

15 Anh em tôi đã phản bội tôi, họ như dòng thác lũ,

như lòng suối khi nước đã chảy qua.

16 Băng đóng thành tảng, tuyết chất thành đống;

nước đục ngầu khi băng giải tuyết tan,

17 rồi cạn khô vào mùa nắng hạ.

Dưới ánh nắng mặt trời, nước bốc hơi, không để lại dấu vết.

18 Đoàn lữ hành thay đổi hướng đi,

họ phiêu bạt giữa chốn hoang vu rồi mất dạng.

19 Đoàn lữ hành Tê-ma chăm chăm tìm nước,

đoàn người Sơ-va dạt dào hy vọng.

20 Nhưng họ phải bẽ bàng vì đã quá tin tưởng chờ mong,

khi đến nơi, họ thẹn thùng xấu hổ.

21 Đối với tôi trong lúc này, các anh là thế đó,

gặp lúc nguy nan, các anh liền hốt hoảng.

22 Phải chăng tôi đã từng năn nỉ các anh:

"Xin ban cho tôi một ân huệ, là lấy một phần tài sản để giúp tôi

23 hay giải thoát tôi khỏi tay địch thù,

cứu giúp tôi khỏi tay phường hung bạo"?

24 Xin vui lòng chỉ giáo, rồi tôi sẽ lặng thinh,

tôi sai ở chỗ nào, xin chỉ cho tôi thấy.

25 Lời ngay lẽ thẳng dễ thuyết phục biết bao,

nhưng lời lẽ các anh thì bắt bẻ được gì?

26 Phải chăng lời nói là điều các anh muốn bắt bẻ?

Nhưng lời nói của người tuyệt vọng,

cứ để mặc cho gió cuốn đi!

27 Ngay trẻ mồ côi, các anh cũng rút thăm chia chác,

còn bạn bè, các anh cũng bán luôn.

28 Xin các anh nhìn tôi xem nào, chẳng lẽ tôi nói dối?

29 Hãy trở lại, mong sao chẳng có gì dối gian.

Một lần nữa, xin mau trở lại,

tôi vẫn là một người công chính.

30 Phải chăng tôi nói lời gian dối khi mở miệng?

Chẳng lẽ chưa bao giờ tôi nếm mùi cay đắng gian truân?


Chương 7

1 Cuộc sống con người nơi dương thế

chẳng phải là thời khổ dịch sao?

Và chuỗi ngày lao lung vất vả

đâu khác gì đời kẻ làm thuê?

2 Tựa người nô lệ mong bóng mát,

như kẻ làm thuê đợi tiền công,

3 cũng thế, gia tài của tôi là những tháng vô vọng,

số phận của tôi là những đêm đau khổ ê chề.

4 Vừa nằm xuống, tôi đã nhủ thầm: "Khi nào trời sáng?

"Mới thức dậy, tôi liền tự hỏi: "Bao giờ chiều buông?

"Mãi tới lúc hoàng hôn, tôi chìm trong mê sảng.

5 Thịt tôi chai ra, dòi bọ lúc nhúc,

da tôi nứt nẻ, máu mủ đầm đìa.

6 Ngày đời tôi thấm thoát hơn cả thoi đưa,

và chấm dứt, không một tia hy vọng.

7 Lạy ĐỨC CHÚA, xin Ngài nhớ cho,

cuộc đời con chỉ là hơi thở,

mắt con sẽ chẳng thấy hạnh phúc bao giờ.

8 Những đôi mắt từng nhìn thấy con chẳng nhận ra con nữa,

nhưng nếu Ngài đưa mắt nhìn con, thì con sẽ chẳng còn.

9 Ví tựa mây tan, ví tựa mây bay,

ai xuống âm phủ rồi, chẳng còn lên được nữa!

10 Nó chẳng trở về mái nhà xưa,

nơi nó đã ở hết nhận ra nó rồi.

11 Chính vì thế, con sẽ không ngậm miệng,

con sẽ nói ra khi tâm thần sầu não,

sẽ than thở lúc con tim cay đắng.

12 Con đâu có phải là biển cả hay thủy quái dị hình,

khiến Ngài phải cho người canh gác?

13 Nếu con nói: "Giường con nằm sẽ an ủi con,

nơi con ngủ sẽ làm dịu đi tiếng con than thở",

14 thì khi ấy, Ngài sẽ làm con kinh hoàng vì giấc mộng,

làm con hoảng sợ vì thị kiến.

15 Chẳng thà bị treo cổ, chẳng thà phải chết

hơn là sống lây lất, da bọc xương.

16 Con chẳng thiết tha gì, con đâu có sống mãi,

xin cứ để mặc con, vì đời con chỉ là hơi thở.

17 Con người là gì để Ngài phải coi trọng, để Ngài phải lưu tâm,

18 để sáng nào Ngài cũng phải thăm viếng,

để mỗi lúc Ngài lại phải xét soi?

19 Đến bao giờ Ngài mới ngoảnh mặt đi

để con yên thân nuốt trôi nước miếng?

20 Con phạm tội có hề chi đến Ngài,

lạy Đấng dò xét phàm nhân?

Sao Ngài cứ đặt con làm bia để bắn?

Phải chăng con đã nên gánh nặng cho Ngài?

21 Chẳng lẽ Ngài không xoá được tội ác của con,

không bỏ qua được lỗi lầm con phạm?

Vì chỉ ít nữa thôi, con sẽ ngủ vùi trong cát bụi.

Ngài có tìm cũng chẳng thấy con đâu.


Chương 8

Cần học hỏi về đức công chính của Thiên Chúa

1 Bấy giờ ông Bin-đát, người Su-ác, lên tiếng nói:

2 Đến bao giờ anh còn phát ngôn kiểu đó,

còn ăn nói ào ào tựa cơn gió mạnh?

3 Phải chăng Thiên Chúa bẻ quặt công minh?

Phải chăng Đấng Toàn Năng uốn cong chính trực?

4 Con cái anh mà đắc tội với Người,

Người bắt chúng phải gánh

những hậu quả do tội ác chính mình đã phạm.

5 Nếu anh hăm hở kiếm tìm Thiên Chúa,

nếu anh cầu khẩn Đấng Toàn Năng,

6 nếu anh trong sạch và ngay thẳng,

ngay từ bây giờ, Người sẽ chở che anh,

Người sẽ hoàn trả lại cho anh

địa vị của một người công chính.

7 Tình trạng xưa của anh sẽ chẳng là gì cả

so với tương lai rực rỡ huy hoàng.

8 Anh cứ hỏi thế hệ đã qua,

kinh nghiệm cha ông, hãy gẫm suy cho kỹ.

9 Là đám hậu sinh, chúng ta chẳng biết gì,

cuộc đời chúng ta trên dương thế

chẳng khác gì bóng câu.

10 Nhưng các ngài sẽ dạy cho anh biết, sẽ nói cho anh hay,

các ngài đã diễn tả kinh nghiệm qua câu châm ngôn này:

11 "Ở bên ngoài đầm, đay mọc được chăng?

Chỗ không có nước, sậy nào vươn nổi?

12 Khi hãy còn non được cắt đem về,

nó đã ra khô héo trước mọi thứ cỏ."

13 Đó là số phận của mọi kẻ lãng quên Thiên Chúa,

niềm hy vọng của phường gian ác cũng tiêu tan như vậy.

14 Nơi tin tưởng của nó như sợi chỉ treo mành,

chỗ an toàn của nó khác chi tấm màng nhện.

15 Nó dựa vào nhà, nhưng nhà không vững,

nó bám vào nhà, nhưng nhà lung lay.

16 Dưới ánh mặt trời, nó tràn trề nhựa sống,

và đâm chồi nẩy lộc toả khắp thửa vườn.

17 Rễ nó chằng chịt quanh đá tảng, ăn sâu vào khe đá.

18 Nhưng nếu người ta bứng nó đi khỏi chỗ nó ở,

thì nơi nó ở cũng chối bỏ nó:

"Có bao giờ tôi thấy anh đâu! "

19 Đường nó đi, sung sướng như vậy đó!

Từ bụi đất một mầm khác mọc lên.

20 Này, Thiên Chúa chẳng loại bỏ con người toàn vẹn,

chẳng tiếp tay cho phường gian ác.

21 Người sẽ lại cho miệng anh rộn rã tiếng cười,

và môi anh vang khúc hoan ca.

22 Kẻ thù ghét anh phải thẹn thùng xấu hổ,

nơi ở của phường gian ác cũng chẳng còn.


Chương 9

Đức công chính của Thiên Chúa vượt trên tất cả

1 Bấy giờ ông Gióp lên tiếng nói:

2 Quả thật, tôi biết rõ thế này: Trước nhan Thiên Chúa,

phàm nhân cho mình là công chính thế nào được?

3 Nếu ai thích tranh luận với Người,

thì ngàn lần Người cũng không đáp lại một.

4 Có ai lòng trí khôn ngoan, sức lực dũng mãnh,

đương đầu với Người mà vẫn còn nguyên vẹn?

5 Người chuyển núi dời non mà chúng không hay,

Người lật nhào chúng trong cơn thịnh nộ,

6 Người làm rung chuyển móng nền cõi đất

và cột trụ của nó phải lung lay.

7 Người ra lệnh là mặt trời không mọc,

Người niêm ấn lên các vì sao.

8 Duy mình Người trải rộng các tầng trời,

đạp lên trên ba đào biển cả.

9 Người làm ra Hùng tinh, Lạp Hộ,

chòm Sao Mão và tinh tú Phương Nam.

10 Người làm nên những điều vĩ đại khôn dò

và những điều kỳ diệu không đếm xuể.

11 Này, Người có đi qua tôi, tôi cũng chẳng thấy,

Người có lướt tới, tôi cũng chẳng nhận ra.

12 Này Người bắt đi, ai giành lại được?

Ai dám hỏi Người: "Ngài làm gì thế? "

13 Thiên Chúa không rút lại cơn thịnh nộ của Người,

các đồng minh của thủy thần Ra-háp

phải nằm rạp dưới chân Người.

14 Chẳng lẽ tôi lại tranh cãi, hay tìm lý để chống đối Người sao?

15 Cho dù tôi có lý, tôi cũng không tranh cãi,

nhưng sẽ xin Đấng xét xử tôi thương xót.

16 Tôi có kêu cầu và Người đáp lại,

tôi cũng chẳng tin là Người nghe tiếng tôi.

17 Người vùi dập tôi trong cơn dông bão,

lại vô cớ bắt tôi chịu thêm nhiều thương tích.

18 Người chẳng để tôi kịp thở,

mà lại dìm tôi trong bao nỗi đắng cay.

19 Cậy vào sức ư? Chính Người lại là Đấng hùng mạnh!

Cậy vào toà xét xử? Nhưng ai cắt cử Người?

20 Cho dù tôi có lý, miệng tôi cũng kết án tôi;

cho dù tôi có vẹn toàn, nó vẫn chứng minh là tôi bất chính.

21 Tôi vẹn toàn ư? Chính tôi cũng không hay,

tôi chẳng màng sống nữa!

22 Tất cả đều như nhau; vì thế tôi mới bảo:

đứa gian ác cũng như kẻ vẹn toàn, chính Người tiêu diệt hết!

23 Nếu thình lình xảy ra tai ương gây chết chóc,

thì Người vẫn thản nhiên nhạo cười

trước cảnh khốn cùng của người vô tội.

24 Miền đất có bị trao vào tay kẻ dữ,

thì Người cũng che mặt các quan toà,

nếu không phải là Người thì ai đây?

25 Ngày đời tôi trôi nhanh hơn kẻ chạy đua,

nó qua mau, mà không thấy hạnh phúc.

26 Nó lướt đi như những chiếc thuyền nan,

như phượng hoàng bổ xuống bắt mồi.

27 Nếu con nói: con sẽ quên đi lời than thở,

đổi nét mặt mà hớn hở vui tươi,

28 thì con lại khiếp sợ mọi nỗi đớn đau;

con biết rằng: Ngài chẳng kể con là vô tội.

29 Vậy nếu con đã làm điều dữ,

thì nhọc nhằn vô ích mà làm chi?

30 Nếu con có tắm bằng nước tuyết,

có lấy thuốc tẩy mà rửa tay cho sạch,

31 bấy giờ, Ngài sẽ nhận chìm con xuống bùn,

khiến áo xống con cũng coi con là ghê tởm.

32 Vì Người không phải là người phàm như tôi,

để tôi tranh cãi với Người,

để cùng với Người ra trước toà xét xử.

33 Giữa chúng tôi chẳng ai làm trọng tài

để đặt tay lên cả hai chúng tôi.

34 Phải chi Người đẩy xa tôi ngọn roi của Người,

và đừng làm tôi kinh hoàng sợ hãi!

35 Bấy giờ tôi sẽ nói mà không còn sợ Người,

vì tôi thấy tôi đâu có như vậy!


Chương 10

1 Hồn tôi chẳng còn ham sống,

tôi muốn để mặc cho tiếng thở than tuôn trào,

và muốn thốt ra lời khi tâm hồn cay đắng.

2 Tôi sẽ thưa với Thiên Chúa: Xin đừng kết án con,

xin cho con biết tại sao Ngài tố cáo con.

3 Phải chăng Ngài thích thú khi đàn áp,

khi coi rẻ công trình tay Ngài sáng tạo,

và ủng hộ mưu đồ của bọn ác nhân?

4 Phải chăng mắt Ngài chỉ là mắt thịt,

và Ngài nhìn theo kiểu phàm nhân?

5 Phải chăng cuộc đời của Ngài

cũng ngắn ngủi như đời người phải chết,

và năm tháng của Ngài cũng chóng qua như cuộc nhân sinh?

6 Nhưng chính Ngài tìm bắt lỗi con,

và điều tra tội con đã phạm,

7 mặc dầu Ngài biết: con không tội lỗi gì,

và không ai thoát khỏi tay Ngài được.

8 Chính tay Ngài đã tạo tác nên con,

chẳng lẽ Ngài đổi ý mà huỷ diệt?

9 Xin Ngài nhớ cho: Ngài đã tạo ra con bằng đất sét,

rồi lại đưa con trở về cát bụi.

10 Há chẳng phải Ngài đã tạo nên con như sữa lỏng,

rồi làm con đặc lại như bơ?

11 Ngài đắp lên con bằng da bằng thịt,

rồi lấy gân lấy cốt mà dệt mà thêu.

12 Ngài đã ban cho con tình thương và sự sống,

quan tâm đến từng hơi thở của con.

13 Nhưng có điều này Ngài luôn giữ kín,

con biết rõ đó chính là ý nghĩ của Ngài.

14 Nếu con phạm tội, Ngài để ý lưu tâm,

chẳng bỏ qua lỗi lầm con phạm.

15 Nếu con có tội, thì khốn cho con!

Mà nếu có công chính, con cũng chẳng dám ngẩng đầu:

Tủi hổ đầy tràn, lỗi lầm chồng chất.

16 Nếu con ngẩng đầu, thì khác nào sư tử,

Ngài liền săn đuổi con, Ngài hạ nhục con để bày tỏ uy quyền.

17 Nhằm cáo tội con, Ngài đưa hết lý này đến lý khác;

nhằm chống lại con, Ngài không ngớt khơi dậy cơn phẫn nộ;

nhằm bao vây con, Ngài đưa thêm nhiều đoàn quân mới.

18 Vậy thì tại sao Ngài lại kéo con ra khỏi lòng mẹ?

Phải chi lúc đó con tắt thở cho rồi,

chẳng còn ai nhìn thấy con nữa!

19 Con sẽ được coi như không có,

được đưa thẳng từ dạ mẹ xuống mồ.

20 Ngày đời con, nào có được bao nhiêu!

Xin Ngài nương tay, để con được đôi phần thanh thoả,

21 trước khi con ra đi, không hẹn ngày trở lại,

đi về nơi tăm tối, dưới bóng tử thần,

22 nơi tăm tối, mịt mù, hỗn độn,

nơi ánh sáng và bóng tối cũng như nhau.


Chương 11

Sự khôn ngoan của Thiên Chúa mời gọi ông Gióp thú tội

1 Bấy giờ ông Xô-pha, người Na-a-mát lên tiếng nói:

2 Kẻ nhiều lời, phải chăng không ai đối đáp nổi?

Khéo ăn khéo nói là chính trực hay sao?

3 Phải chăng những lời lẽ ba hoa của anh

khiến người ta câm miệng?

Anh buông lời chế nhạo, mà chẳng ai làm anh nhục nhã sao?

4 Anh dám khẳng định: "Điều tôi nói quả là đúng đắn.

Có Thiên Chúa làm chứng: tôi là người thanh sạch."

5 Nhưng phải chi Thiên Chúa lên tiếng

để trực tiếp ngỏ lời với anh.

6 Phải chi Người cho anh được biết

bao nhiêu bí ẩn của lẽ khôn ngoan

vượt quá tầm hiểu biết của người phàm.

Bấy giờ anh mới rõ:

lầm lỗi của anh, Thiên Chúa đã bỏ quên một phần.

7 Liệu anh có dò nổi mầu nhiệm cao sâu của Thiên Chúa,

liệu anh có nhận thức Đấng Toàn Năng tuyệt hảo dường nào?

8 Sự tuyệt hảo của Người

cao hơn các tầng trời, liệu anh làm gì được,

sâu thẳm hơn âm phủ, hỏi anh biết được gì,

9 trải dài hơn cõi đất, rộng hơn cả biển sâu?

10 Nếu Người đi qua để cầm tù, và triệu tập đại hội để xử án,

thì ai ngăn cản được Người?

11 Quả thật, Người biết rõ quân vô loại,

tội ác, Người thấy ngay mà không cần chú ý.

12 Vì thế, kẻ ngu si sẽ thành người am hiểu,

và lừa hoang được huấn luyện thành người.

13 Phần anh, nếu anh giữ lòng mình cho kiên vững,

nếu anh dang tay hướng thẳng về Người,

14 nếu anh ném xa điều gian ác trong tay,

và không để cho bất công cư ngụ trong lều,

15 thì bấy giờ, anh sẽ ngẩng mặt lên, không tì ố,

anh sẽ được vững vàng, không sợ hãi chi.

16 Vì bấy giờ anh sẽ quên tại hoạ,

dù anh nhớ tới, nó cũng như dòng nước đã chảy qua.

17 Đời anh sẽ huy hoàng hơn mặt trời chính ngọ,

và tháng ngày tăm tối

sẽ trở thành như những buổi bình minh.

18 Anh sẽ được vững dạ an lòng vì có niềm hy vọng:

dù đã phải thẹn thùng xấu hổ,

anh sẽ được nghỉ ngơi yên hàn.

19 Anh sẽ nghỉ yên, không bị ai quấy phá,

có nhiều người sẽ tìm đến cầu thân.

20 Còn quân gian ác có mỏi mắt tìm

cũng chẳng thấy nơi nương ẩn,

hy vọng của chúng là trút hơi thở cuối cùng.


Chương 12

Thiên Chúa quyền năng biểu lộ sự khôn ngoan qua các hành động của Người

1 Bấy giờ ông Gióp lên tiếng nói:

2 Các anh thật chỉ là con người!

Nhưng cùng với các anh, sự khôn ngoan sẽ chết.

3 Tôi đây, tôi cũng nghĩ được như các anh,

với các anh, tôi đâu thua kém gì, ai chẳng biết như vậy?

4 Thế mà bạn hữu đã nhạo cười tôi

là người đã từng khẩn cầu Thiên Chúa và được Người đáp lại.

Than ôi, người công chính vẹn toàn

lại trở nên trò cười cho thiên hạ!

5 "Người đã bất hạnh lại còn bị khinh chê!

Kẻ đã trượt chân còn bị xô thêm nữa."

Những kẻ gặp may lành thường xử sự như thế.

6 Nhưng quân cướp lại sống bình an trong lều,

những kẻ chọc giận Thiên Chúa được mọi bề yên ổn,

và kẻ bắt Thiên Chúa phục vụ mình cũng thế!

7 Nhưng anh cứ hỏi súc vật, chúng sẽ chỉ giáo cho anh,

cứ hỏi chim trời, chúng sẽ cho anh biết.

8 Thú rừng sẽ chỉ giáo cho anh hay,

cá biển sẽ giải thích cho anh rõ.

9 Vì trong giống vật, có con nào lại không biết

rằng tay ĐỨC CHÚA đã làm nên những điều đó!

10 Chính Người nắm trong tay hồn của mọi sinh vật

cũng như hơi thở của tất cả người phàm.

11 Lẽ nào tai không phân biệt được lời nói,

và cổ họng không thưởng thức được món ăn?

12 Người tóc bạc được trí khôn ngoan,

bậc tuổi cao có tài thông hiểu.

13 Nhưng nơi Thiên Chúa có cả khôn ngoan lẫn sức mạnh,

mưu lược cũng như tài thông hiểu đều thuộc về Người.

14 Người phá huỷ, chẳng ai xây lại được,

Người giam cầm, không ai cứu thoát nổi.

15 Người giữ nước lại, trời liền hạn hán,

Người thả nước ra, đất bị tan hoang.

16 Nơi Người có cả dũng lực lẫn tài trí,

kẻ lầm lạc cũng như người gây ra lầm lạc đều ở trong tay Người.

17 Người bắt các mưu sĩ phải đi chân đất,

làm cho các thẩm phán ra điên rồ.

18 Người gỡ bỏ cân đai của vua chúa

và bắt họ phải dùng khố thắt lưng.

19 Người bắt các tư tế phải đi chân đất

Người lật đổ những kẻ quyền uy.

20 Người làm cho nhà hùng biện mất cả tài ăn nói,

cho bậc lão thành chẳng còn óc biện phân.

21 Người đổ nhuốc nhơ xuống hàng quyền quý,

và nới lỏng dây lưng cho quân bạo tàn.

22 Người vạch trần những tối tăm bí ẩn,

phơi bày bóng tối tử thần ra ánh sáng.

23 Người làm cho các dân lớn mạnh rồi tiêu diệt,

để cho bành trướng rồi bắt phải lưu vong.

24 Người làm cho thủ lãnh của dân ra ngu muội,

bắt phải lang thang trong sa mạc không lối thoát.

25 Chúng mò mẫm trong tăm tối mịt mù,

lảo đảo như người thấm men say.


Chương 13

1 Những chuyện này chính mắt tôi đã thấy,

chính tai tôi đã nghe và đã hiểu.

2 Điều các anh biết, tôi đây cũng biết, tôi chẳng thua kém gì.

3 Phần tôi, tôi sẽ thưa với chính Đấng Toàn Năng,

tôi muốn biện hộ cho mình trước Thiên Chúa.

4 Còn các anh, hạng láo khoét bày trò,

tất cả các anh chỉ là bọn lang băm!

5 Phải chi các anh biết nín lặng!

Như thế các anh mới là người khôn ngoan.

6 Xin các anh nghe lời tôi biện hộ;

xin để ý lời miệng tôi phân trần.

7 Có phải nhân danh Thiên Chúa mà các anh nói lời dối trá?

Có phải vì Người, mà các anh bày chuyện điêu ngoa?

8 Có phải các anh đứng về phe Người?

Có phải các anh biện hộ cho Thiên Chúa?

9 Người dò xét các anh, phải chăng đó là điều tốt?

Phải chăng các anh phỉnh gạt Người

như phỉnh gạt phàm nhân?

10 Hẳn Người sẽ phiền trách các anh,

nếu các anh đã bí mật theo phe phái.

11 Phải chăng uy phong Người chẳng làm cho các anh khiếp sợ,

nỗi kinh hoàng Người chẳng ập xuống các anh?

12 Lời các anh khuyên bảo

chỉ là những câu châm ngôn tầm thường như tro bụi,

lập luận của các anh là thứ lập luận mềm nhũn như đất sét.

13 Im đi, để mặc tôi! Chính tôi sẽ nói, rồi muốn ra sao thì ra.

14 Vì thế tôi sẽ liều mạng đến một mất một còn.

15 Người có thể giết tôi, tôi chẳng còn gì để hy vọng,

nhưng trước nhan Người,

cách sống của tôi, tôi phải biện hộ.

16 Đó chính là điều sẽ cứu tôi,

vì trước nhan Người, ác nhân sẽ không dám xuất đầu lộ diện.


17 Xin các anh để tâm nghe lời tôi nói,

lắng tai nghe lời tôi giãi bày.

18 Này đây tôi sắp sửa trình bày vụ việc,

tôi biết rõ rằng tôi công chính.

19 Vậy nếu có ai cãi và thắng được tôi,

tôi sẽ làm thinh ngay và chết tức thì.

20 Chỉ xin Chúa miễn cho con hai điều này thôi,

và con sẽ không trốn để khỏi giáp mặt Ngài:

21 Xin đừng để tay Ngài đè nặng lên con,

và đừng làm con kinh hoàng sợ hãi.

22 Bấy giờ Ngài gọi, con sẽ xin thưa,

hoặc con có hỏi, Ngài sẽ trả lời.

23 Con đã phạm bao nhiêu tội lỗi?

Bao nhiêu lần con đã phản nghịch,

đã đắc tội với Ngài, xin cho con được biết.

24 Sao Ngài lại ẩn mặt, và xem con như thù địch của Ngài?

25 Có phải điều Ngài muốn là làm run rẩy chiếc lá gió thổi bay,

hay đuổi theo một cọng rơm khô héo?

26 Quả thật, nhằm chống lại con,

Ngài đã viết những lời cay đắng,

đã kể ra các tội con phạm lúc xuân xanh,

27 đã tra chân con vào cùm, theo dõi mọi đường nẻo con đi,

và dò xét mọi dấu chân con bước.

28 Con người mục nát như gỗ mọt, như tấm áo đã bị mối xông.


Chương 14

1 Con người do phụ nữ sinh ra,

tuổi đời ngắn ngủi, mà âu lo chồng chất.

2 Tựa đoá hoa mới nở đã tàn,

con người qua mau, khác nào bóng câu qua cửa sổ,

3 thế mà Ngài lại để mắt nhìn xem,

còn bắt ra đối chất với Ngài.

4 Ai tìm thanh sạch được từ ô uế?

Dứt khoát chẳng một ai!

5 Vì tuổi con người đã được Ngài ấn định,

sống được bao năm tháng là tuỳ thuộc ở Ngài.

Ngài định giới hạn rồi, sao có thể vượt qua!

6 Xin Ngài đừng để ý đến con người nữa,

cho nó được an nhàn thư thái, và phấn khởi mừng vui

như người làm mướn xong được một ngày.

7 Quả vậy, đến như cây cối mà vẫn còn có niềm hy vọng,

bị chặt rồi, còn có thể mọc lại xanh tươi,

và không ngớt đâm chồi nảy lộc,

8 dầu cho dưới đất rễ cây có già

và gốc cây nằm chết trong cát bụi,

9 chỉ cần một ít nước là đã vội đâm chồi,

nhánh vươn dài như một cây non.

10 Còn con người chết là nằm bất động,

sẽ ở đâu khi tắt thở rồi?

11 Nước biển có thể biến mất, sông ngòi có thể cạn khô,

12 cũng thế, con người nằm xuống ngủ yên rồi

là không thức dậy nữa.

Bao lâu các tầng trời còn tồn tại,

nó vẫn không thức giấc, không tỉnh dậy, không hết ngủ say.

13 Ôi, giả như Ngài giấu con trong âm phủ,

cất con ở đó cho đến lúc cơn giận Ngài nguôi,

cho con một thời hạn, rồi lại nhớ đến con?

14 - vì đã chết rồi, làm sao con người sống lại được? -

Trong suốt cả thời gian khổ dịch

con vẫn cứ đợi chờ, cho tới khi Ngài nâng con dậy.

15 Bấy giờ Ngài gọi, con sẽ xin thưa.

Bởi vì Ngài những khát khao mòn mỏi

nhìn thấy công trình do tay Ngài làm nên.

16 Bây giờ Ngài đếm từng bước con đi,

nhưng lúc ấy, Ngài sẽ không còn quan tâm đến tội con nữa.

17 Lúc ấy, tội ác con, Ngài sẽ niêm trong bọc,

lỗi lầm con, Ngài sẽ phủ lấp đi.

18 Than ôi! Chẳng khác chi núi sập xuống vỡ tan,

đá tảng bị dời qua chỗ khác,

19 chẳng khác chi nước chảy đá mòn, và mưa rào cuốn trôi cát bụi,

cũng vậy, hy vọng của người phàm, Ngài làm tiêu tan hết.

20 Ngài quật cho nó ngã không dậy được, và nó phải ra đi,

Ngài làm cho mặt mày nó ra xấu xa ghê tởm,

rồi Ngài đuổi nó đi.

21 Con cái nó có được vẻ vang rạng rỡ, nó cũng chẳng hay;

chúng có bị khinh khi miệt thị, nó nào có biết!

22 Đau đớn trong thân xác, duy một mình nó chịu,

tang tóc trong tâm hồn, chỉ một mình nó hay.


2. THIÊN THỨ HAI

Chương 15

Ông Gióp tự kết án bằng những lời lẽ của ông

1 Bấy giờ, ông Ê-li-phát người Tê-man lên tiếng nói:

2 Chẳng lẽ người khôn ngoan muốn trả lời,

lại dùng những lý lẽ vu vơ, và ngốn gió đông cho đầy bụng,

3 hoặc dùng những lời vô tích sự, dùng những lời vô ích

mà biện hộ cho mình?

4 Anh huỷ bỏ luôn lòng kính sợ Thiên Chúa,

coi thường cả việc suy gẫm trước nhan Người.

5 Quả thật, tội của anh khiến anh nói năng như vậy đó,

anh chọn kiểu ăn nói của phường xảo quyệt.

6 Chính miệng anh, chứ không phải tôi đã kết án anh,

chính môi anh quả quyết rằng anh mắc tội.

7 Có phải anh là người đầu tiên đã sinh ra,

đã chào đời trước khi đồi núi xuất hiện?

8 Có phải anh đã hiện diện trong triều thần Thiên Chúa,

và đã chiếm đoạt được khôn ngoan?

9 Có gì anh biết mà chúng tôi không biết,

có gì anh hiểu mà chúng tôi chẳng hay?

10 Trong chúng tôi, có cả người già nua tóc bạc,

tuổi đời vượt cả tuổi cha anh.

11 Phải chăng anh cho là quá ít

những an ủi Thiên Chúa dành cho anh,

cũng như những lời lẽ nhẹ nhàng chúng tôi nói với anh?

12 Sao anh đành để cho đam mê chế ngự,

để cho mắt anh cũng đồng tình,

13 khi anh quay ra giận dữ

và thốt lên những lời chống lại Thiên Chúa?

14 Phàm nhân là gì để tự cho mình là thanh sạch,

và đứa con do người phụ nữ sinh ra là gì,

để tự cho mình là công chính?

15 Ngay các thánh của Người, Thiên Chúa còn không tin tưởng,

ngay các tầng trời, cũng chẳng thanh sạch trước mắt Người,

16 huống chi con người ghê tởm và hư đốn,

con người chuyên làm điều gian ác như uống nước lã?

17 Nghe tôi đi, tôi xin chỉ cho anh, tôi xin kể lại những điều đã thấy,

18 những điều các bậc hiền nhân

đã cho hay mà chẳng hề giấu giếm,

đó cũng là điều cha ông xưa truyền lại.

19 Chỉ các vị này

mới được Thiên Chúa ban cho miền đất ta đang sống,

bấy giờ nơi đó chẳng có ngoại kiều nào lẫn lộn.

20 Cả cuộc đời đứa gian ác là một chuỗi lo âu,

năm tháng dành cho kẻ hung tàn đã được đếm hết.

21 Bên tai nó, tiếng kêu hãi hùng luôn văng vẳng,

đang sống an lành, thì quân cướp bỗng đâu ào tới.

22 Nó không tin rằng mình sẽ thoát khỏi cảnh tối tăm,

mà thấy mình bị bỏ mặc cho gươm đâm chém.

23 Nó rảo khắp đó đây tìm bánh, nhưng sẽ đi đâu?

Nó biết rằng cái nắm chắc trong tay là chuỗi ngày đen tối.

24 Khốn khổ ngặt nghèo làm nó thêm kinh hãi,

đổ dồn trên nó như ông vua sẵn sàng lâm trận.

25 Cũng chỉ vì nó đã dám dang tay chống lại Thiên Chúa,

cả gan chống lại Đấng Toàn Năng,

26 lấy thuẫn dày che thân,

nó cắm cổ cắm đầu xông vào Chúa.

27 Bởi vì nó mặt mày núng nính và thân hình phì nộn.

28 Nó ở trong các thành đã bị tàn phá,

trong những ngôi nhà chẳng ai cư ngụ, sắp trở nên hoang tàn.

29 Nhưng nó sao giàu nổi, tài sản nó sẽ chẳng bền lâu,

của cải nó không che kín được xứ sở.

30 Nó sẽ không thoát khỏi bóng tối,

chồi non của nó, một ngọn lửa sẽ làm héo khô, tàn lụi,

hoa của nó, gió sẽ cuốn đi.

31 Phải chi nó đừng tin vào sự dối trá, nhưng nó đã làm,

vì dối trá chính là những gì nó thu hoạch được.

32 Chưa tới thời tới lúc, cành lá của nó đã úa tàn,

chẳng còn xanh tươi nữa.

33 Khác nào cây nho, nó làm rụng quả khi chưa chín,

như cây ô-liu, nó để mất đi hoa trái của mình.

34 Quả thật, phường gian ác sẽ không có con nối dõi,

lều đứa ăn hối lộ sẽ bị lửa thiêu.

35 Đứa cưu mang gian ác, ắt sẽ sinh tai hoạ,

bụng chúng chứa sẵn những điều gian.


Chương 16

Con người không công chính còn Thiên Chúa công chính

1 Bấy giờ, ông Gióp lên tiếng nói:

2 Những điều như thế, tôi nghe đã bao lần.

Các anh muốn ủi an nhưng tất cả chỉ gây thêm đau khổ.

3 "Những lời lẽ viển vông như thế liệu đã chấm dứt chưa? "

Hoặc: "Điều gì bắt anh phải trả lời thêm nữa? "

4 Giả như các anh ở vào địa vị tôi,

tôi cũng sẽ nói như các anh,

cũng sẽ có những lời đối đáp,

sẽ lắc đầu mai mỉa các anh.

5 Tôi cũng sẽ dùng ba tấc lưỡi

để làm cho các anh nên vững vàng,

sẽ không tiếc mấp máy đôi môi

mà làm cho các anh thêm mạnh mẽ.

6 Nếu tôi có nói, nỗi khổ của tôi vẫn khôn nguôi,

tôi mà nín thinh, nỗi khổ của tôi liệu có dứt?

7 Nhưng giờ đây Thiên Chúa làm cho tôi kiệt quệ.

Phải, Ngài đã gieo kinh hoàng

trên mọi người thân cận của con.

8 Ngài đã để cho dạ con phải nhăn nheo xấu xí,

đó là một bằng cớ tố cáo con;

và vẻ xanh xao gầy còm của thân thể

cũng là một bằng cớ nữa tố cáo con.

9 Tôi bị cơn giận của Người cấu xé và săn đuổi,

Người nghiến răng nghiến lợi doạ dẫm tôi.

Kẻ thù tôi đưa mắt nhìn tôi chòng chọc.

10 Chúng há mồm há miệng doạ dẫm tôi, lại hè nhau chế giễu,

cùng nhau tụ họp chống lại tôi.

11 Thiên Chúa đã trao tôi cho bọn điên khùng,

quẳng tôi vào tay phường gian ác.

12 Tôi đang sống yên ổn thì Người đánh tôi,

nắm lấy gáy tôi mà bẻ gãy,

rồi dựng tôi lên làm bia mà bắn:

13 tên nhọn của Người vây bủa lấy tôi,

đâm thẳng vào lưng, không mảy may thương hại,

khiến cho mật tôi đổ tràn ra đất.

14 Rồi Người chọc thủng tôi lỗ chỗ;

tựa trang chiến sĩ, Người nhảy vào đánh tôi tơi bời,

15 tôi khoác lên da khô của mình tấm áo vải thô,

lại vùi trán tôi trong bụi đất.

16 Khóc lóc nhiều, mặt tôi đỏ ửng,

phiền muộn quá, cặp mắt thâm quầng.

17 Thế nhưng bàn tay tôi chẳng vương bạo lực,

và lời cầu nguyện của tôi thật tinh tuyền.

18 Đất ơi, đừng vùi lấp máu ta đi,

ước gì tiếng tôi kêu còn vọng ngân mãi mãi!

19 Ngay giờ đây trên trời, tôi đã có một nhân chứng,

nơi chốn cao xanh, tôi đã có một người bảo lãnh.

20 Bạn bè của tôi chế nhạo tôi,

nhưng tôi hướng nhìn lên Thiên Chúa, mắt đầm đìa giọt lệ.

21 Phải chi nhân vật kia

có thể làm trọng tài giữa con người và Thiên Chúa,

như giữa hai con người với nhau.

22 Vì năm tháng đời tôi đã được đếm hết,

con đường tôi đang đi không dẫn tôi trở lại.


Chương 17

1 Hơi thở tôi đã cạn, ngày đời tôi đã hết,

một nấm mồ đang đợi chờ tôi.

2 Chung quanh tôi lại chẳng phải là một đám người

ưa cười đùa chế nhạo đó sao?

Suốt canh khuya, mắt tôi đắm chìm trong cay đắng!

3 Xin Ngài đứng ra bảo đảm cho con,

vì ngoài Ngài ra, ai nào dám đưa tay cam kết?

4 Quả thật, Ngài làm cho lòng chúng ra mù tối,

chẳng còn nhận ra điều hay lẽ phải.

Vì vậy, Ngài không chịu để cho chúng đắc thắng.

5 Tựa như ai đó mời bạn đến chia phần,

trong khi chính con mình lại mỏi mắt chờ mong.

6 Tôi cũng nên trò cười cho thiên hạ,

ai đưa mắt nhìn cũng phải ngoảnh mặt đi.

7 Mắt tôi hoen mờ vì đau khổ, toàn thân tôi chỉ còn là cái bóng.

8 Thấy cảnh này, người ngay thẳng cũng phải bàng hoàng,

người vô tội phẫn nộ với ác nhân.

9 Nhưng người công chính luôn giữ vững đường lối của mình,

kẻ tay sạch lòng thanh sẽ được thêm sức mạnh.

10 Các anh cứ trở lại, cứ đến đây,

nhưng trong các anh, tôi chẳng thấy ai là khôn ngoan cả.

11 Ngày đời tôi qua nhanh, toan tính của tôi thành mây khói,

cùng với những ước mơ tôi hằng ấp ủ.

12 Thiên hạ muốn biến đêm thành ngày,

tưởng chừng bóng tối sẽ qua đi và trời sáng.

13 Nếu tôi hy vọng âm phủ sẽ là nhà,

và tôi sẽ kê giường trong bóng tối,

14 nếu tôi nhìn nấm mồ mà nói: "Đây là cha tôi! "

và nhìn giòi bọ: "Đây là mẹ, đây là chị tôi! ",

15 thì hy vọng của tôi ở chỗ nào,

hạnh phúc của tôi, ai là người nhìn thấy?

16 Bấy giờ hạnh phúc và hy vọng có đi vào âm phủ hay chăng,

khi ta cùng nhau yên nghỉ trong bụi đất?


Chương 18

Giận dữ cũng chẳng làm gì được Thiên Chúa

1 Bấy giờ ông Bin-đát, người Su-ác, lên tiếng nói:

2 Đến bao giờ các anh còn nói những lời độc địa?

Cứ suy nghĩ, rồi chúng tôi sẽ nói cho hay.

3 Tại sao các anh coi chúng tôi như súc vật,

như những đứa thô lỗ tục tằn?

4 Chính anh đã tự dày vò trong khi giận dữ,

chẳng lẽ vì anh mà cả trái đất lại bị bỏ hoang

và núi đá chuyển mình dời chỗ?

5 Phải, ánh sáng của ác nhân rồi sẽ tắt,

đuốc phừng phừng của nó cũng không chiếu toả.

6 Trong lều nó ở, ánh sáng thành bóng tối,

đèn đóm cũng tắt luôn.

7 Bước đi của nó xưa kia vững chắc, giờ đây lảo đảo,

mưu đồ của nó làm cho nó ngả nghiêng.

8 Bởi vì chân nó sa vào lưới, nó bước đi trên lưới đã giăng ra.

9 Cạm bẫy sập xuống trúng gót chân nó,

và dò lưới siết chặt thân mình.

10 Dây bắt nó giấu ngầm dưới đất,

bẫy gài nó nằm ở trên đường.

11 Nó hoảng sợ vì bao nỗi kinh hoàng ập xuống từ khắp nơi,

theo sát gót chân nó.

12 Đói khát trở nên bạn đồng hành,

tai ương không ngớt nằm bên cạnh.

13 Bệnh tật làm hao mòn da thịt nó,

tử thần lấy đi nhiều phần thân thể.

14 Nó đã bị lôi ra khỏi lều, và hết còn được sống yên ổn,

lại bị dẫn đến gặp Vua Tàn Ác.

15 Người ta sẽ cư ngụ trong lều nó đã ở

nhưng nay chẳng còn thuộc về nó,

và sẽ rắc lưu huỳnh tại nơi nó thường chăn súc vật.

16 Phía dưới, rễ héo khô, phía trên, cành bị đốn.

17 Chẳng ai trong xứ còn nhớ đến nó nữa,

tên nó cũng không được nhắc đến trong miền.

18 Nó bị tống khỏi chỗ đầy ánh sáng đến chốn tối tăm,

bị đuổi khỏi nơi có người cư ngụ.

19 Trong dân mình, nó sẽ chẳng có con có cháu,

tại nhà nó ở, sẽ chẳng còn sống sót một ai.

20 Khi thấy nó đến ngày tận số,

người phương tây kinh hoàng, người phương đông sợ hãi.

21 Quả thật, chỗ cư ngụ của kẻ bất công là như thế,

nơi sinh sống của người không biết Thiên Chúa là như vậy!


Chương 19

Bị Thiên Chúa và con người bỏ rơi, nhưng vẫn tin

1 Bấy giờ, ông Gióp lên tiếng nói:

2 Đến bao giờ các anh còn hành hạ tôi,

còn dùng lời lẽ mà đay nghiến?

3 Các anh nhục mạ tôi đến cả chục lần rồi,

ăn nói cộc cằn với tôi mà không biết xấu hổ!

4 Giả như tôi có thực sự sai lầm, thì chỉ một mình tôi phải liên luỵ.

5 Nhưng nếu quả các anh muốn lên mày lên mặt với tôi,

và muốn chứng minh rằng:

nỗi sỉ nhục tôi đang chịu là đích đáng,

6 thì các anh hãy biết rằng người chèn ép và bủa lưới bắt tôi,

chính là Thiên Chúa vậy.

7 Nếu tôi kêu lên: "Tàn bạo quá! ", chẳng có ai đáp lời,

và nếu tôi có van nài đi nữa, cũng chẳng ai phân xử cho tôi.

8 Người chặn đường cản lối, khiến tôi không tài nào vượt nổi;

Người trải bóng tối trên mọi nẻo tôi đi.

9 Danh dự của tôi, Người tước mất,

triều thiên tôi đội, Người lấy đi.

10 Người tận diệt tôi để tôi mất dạng;

như người ta nhổ cây tận gốc,

Người làm tiêu tan hy vọng của tôi.

11 Chống lại tôi, Người bừng bừng giận dữ,

Người coi tôi như thù địch của Người.

12 Quân sĩ của Người ùn ùn kéo tới,

chúng mở đường nhằm tấn công tôi,

rồi đóng trại chung quanh lều tôi ở.

13 Anh em tôi, Người đẩy họ xa tôi,

Người quen biết coi tôi như người dưng nước lã.

14 Thân bằng quyến thuộc đều dứt nghĩa đoạn tình,

khách trọ nhà cũng lãng quên tôi.

15 Các tớ gái tôi coi tôi như một người xa lạ,

chúng nhìn tôi như một kẻ ngoại bang.

16 Gọi tớ trai, chúng chẳng buồn thưa,

nhưng tôi lại phải ngỏ lời năn nỉ.

17 Hơi thở tôi khiến vợ tôi ghê tởm,

mùi hôi thối xông ra làm cho anh em tôi gớm ghiếc.

18 Thậm chí tôi bị bọn nhãi ranh chế giễu,

tôi vừa đứng dậy là chúng đã chọc tôi.

19 Mọi người thân thiết nhìn tôi mà ghê tởm,

đến kẻ mến thương tôi cũng trở mặt với tôi.

20 Tôi đâu còn là chi, tôi cũng chẳng có gì,

ngoài thân thể chỉ là da bọc xương.

21 Xin thương tôi, xin thương xót tôi,

hỡi các anh là những người bè bạn,

vì chính tay Thiên Chúa đã đánh tôi!

22 Tại sao các anh bắt chước Thiên Chúa

mà đi săn đuổi tôi, và vẫn không thoả mãn?

23 Ôi, những lời tôi nói đây, phải chi có người chép lại,

phải chi có người ghi vào sách,

24 có người đục bằng sắt, trám bằng chì,

tạc vào đá cho đến muôn đời!

25 Tôi biết rằng Đấng bênh vực tôi vẫn sống,

và sau cùng, Người sẽ đứng lên trên cõi đất.

26 Sau khi da tôi đây bị tiêu huỷ,

thì với tấm thân, tôi sẽ được nhìn ngắm Thiên Chúa.

27 Chính tôi sẽ được ngắm nhìn Người,

Đấng mắt tôi nhìn thấy không phải người xa lạ.

Lòng tôi những tha thiết mong chờ.

28 Thật vậy, các anh nói: "Làm sao săn đuổi nó,

để có lý mà cáo tội nó đây? "

29 Bấy giờ các anh hãy sợ lưỡi gươm kề cổ mình,

vì cơn giận của các anh đáng tội chết.

Như thế các anh sẽ biết rằng:

thế nào cũng có một cuộc xét xử.


Chương 20

Thiên Chúa công chính không miễn trừ ai

1 Bấy giờ, ông Xô-pha người Na-a-mát lên tiếng nói:

2 Này đây những suy nghĩ của tôi thúc đẩy tôi trả lời,

tâm hồn tôi thật bồn chồn lo lắng.

3 Người ta vừa cho tôi một bài học, lại vừa nhục mạ tôi,

chính tâm trí tôi thúc đẩy tôi trả lời.

4 Chẳng lẽ anh không biết: thời nào cũng vậy thôi

kể từ khi con người được đặt trên trái đất:

5 niềm vui của ác nhân thật là ngắn ngủi,

đứa vô đạo có hân hoan sung sướng, chỉ trong chốc lát thôi?

6 Giả như nó vươn mình lên tới trời, và đầu có chạm đến tầng mây,

7 thì tựa bóng ma, nó sẽ tan biến đi mãi mãi,

ai đã nhìn thấy nó sẽ hỏi: "Nó đâu rồi! "

8 Tựa giấc mơ, nó bay đi mà không tìm lại được,

nó biến mất, khác nào một thị kiến ban đêm.

9 Mắt đã từng thấy nó, nay chẳng còn thấy nữa,

nó cũng không nhìn thấy nơi nó đã ở xưa.

10 Con cái nó phải đền cho những kẻ bần cùng,

phải tự tay trả lại của nó đã chiếm.

11 Xương cốt nó xưa đầy tràn nhựa sống,

nay phải nằm yên trên cát bụi.

12 Nếu trong miệng nó, gian ác đã nên như kẹo ngọt

cho nó ngậm dưới lưỡi,

13 và vì tiếc của, nó không dám bỏ đi,

nên đã giữ lại trong cổ họng,

14 thì sớm muộn gì trong bụng nó thức ăn sẽ biến chất

và trở thành nọc độc giết người.

15 Của cải nó đã ngốn, ắt nó phải mửa ra,

Thiên Chúa sẽ tống ra khỏi lòng nó.

16 Nó đã bú nọc độc, thì lưỡi rắn sẽ giết nó chết.

17 Dầu chảy thành suối, mật và sữa chua đầy thung lũng,

nó sẽ chẳng còn thấy bao giờ.

18 Kết quả bao công lao khó nhọc của nó,

nó phải hoàn trả lại mà không được hưởng dùng;

những gì nó có nhờ trao đổi,

nó cũng chẳng được một chút nào.

19 Vì nó đã hành hạ, đã bỏ rơi những người cùng khốn,

đã chiếm đoạt nhà cửa thay vì xây dựng,

20 vì khát vọng của nó chẳng bao giờ thoả mãn,

nên kho tàng của nó không cứu nó nổi đâu.

21 Chẳng ai thoát khỏi mà không bị nó cấu xé,

nên nó không thể thịnh đạt lâu dài.

22 Nó đang thật sung túc thì gặp phải khốn quẫn,

mọi khốn khổ bần cùng ập xuống trên nó.

23 Thiên Chúa sẵn sàng làm cho nó đầy bụng,

khi giáng xuống nó cơn thịnh nộ của Người,

và cho tên bắn xuống nó như mưa.

24 Nó có thoát được vũ khí bằng sắt,

thì sẽ bị nỏ bằng đồng nhắm bắn.

25 Một mũi tên cắm phập vào lưng,

mũi nhọn xuyên qua gan mà vẫn chói sáng,

nhưng cùng lúc, bao nỗi kinh hoàng đã đến tấn công.

26 Mọi tai hoạ khủng khiếp nhất

đe doạ những kho tàng nó thu tích được.

Một ngọn lửa không ai thắp lên sẽ đốt nó,

thiêu rụi hết những gì còn sót trong lều nó ở.

27 Trời phơi bày tội ác nó phạm, đất nổi lên chống nó.

28 Tài sản trong nhà nó tiêu tan và trôi đi hết cả

ngày Thiên Chúa nổi trận lôi đình.

29 Đó là phần Thiên Chúa dành cho đứa ác nhân,

là số phận Thiên Chúa định cho nó.


Chương 21

Thực tế không phải vậy

1 Bấy giờ ông Gióp lên tiếng nói:

2 Xin hãy lắng nghe lời tôi nói, và như thế đã là yên ủi tôi.

3 Xin chịu khó nghe, rồi tôi sẽ nói,

tôi nói xong, các anh sẽ mặc sức nhạo cười.

4 Có phải vì con người mà tôi than vãn?

Nếu thế, tôi không mất bình tĩnh làm sao được?

5 Cứ nhìn tôi đi, các anh sẽ phải sững sờ,

mau đưa tay ra mà che miệng.

6 Chính tôi khi nghĩ đến, tôi đã phải bàng hoàng,

phải rùng mình sởn ốc.

7 Tại sao kẻ gian ác vẫn sống nhởn nhơ,

càng về già lại càng thêm của cải?

8 Trước mặt chúng, dòng dõi chúng đứng vững như bàn thạch,

chúng thấy con thấy cháu ngay trước mặt mình.

9 Nhà cửa chúng yên ổn, không phải sợ hãi chi,

ngọn roi Thiên Chúa không hề đụng tới.

10 Bò mộng của chúng truyền giống không hư,

bò cái của chúng sinh con không sẩy.

11 Con cái chúng chạy nhảy như chiên cừu,

đám trẻ thơ tung tăng đùa giỡn.

12 Chúng hát ca theo nhịp trống, cung đàn,

chúng vui đùa theo tiếng sáo vi vu.

13 Cuộc đời chúng đầy tràn hạnh phúc,

chúng đi về âm phủ thư thái an nhàn.

14 Thế nhưng chúng đã từng nói với Thiên Chúa:

"Xin Ngài xa chúng tôi,

chúng tôi chẳng muốn biết đường lối của Ngài.

15 Đấng Toàn Năng là gì để chúng tôi phụng sự,

cầu khẩn Người, chúng tôi được lợi chi? "

16 Hạnh phúc chẳng ở trong tay chúng hay sao?

Ước gì tôi lánh xa ý đồ phường gian ác!

17 Đã mấy lần đèn của ác nhân vụt tắt,

và tai ương ập xuống trên mình?

Đã mấy lần Thiên Chúa nổi giận

chia cho chúng phần chúng đáng phải chịu?

18 Có bao giờ chúng như cọng rơm bị gió cuốn,

như vỏ trấu bị cơn lốc cướp đi?

19 Người ta vẫn bảo: "Thiên Chúa dành cho con cái nó

tai ương nó phải chịu."

Ước gì Người cứ phạt nó đi cho nó biết!

20 Ước chi nó phải nhìn tận mắt cảnh sụp đổ của mình,

và phải uống cho cạn chén lôi đình của Đấng Toàn Năng!

21 Quả thật, đối với nó, gia đình nó có nghĩa gì đâu,

khi tháng năm đời nó phải kết liễu.

22 Chẳng lẽ người ta lại dạy cho Thiên Chúa thế nào là hiểu biết?

Chính Người là Đấng xét xử chốn cao vời!

23 Có kẻ phải lìa đời lúc còn sung sức,

khi đang sống thư thái an nhàn,

24 thân hình phương phi béo tốt,

tâm hồn vui sướng thảnh thơi.

25 Có người phải ra đi giữa lúc tâm hồn cay đắng,

hạnh phúc chưa bao giờ được hưởng.

26 Kết cuộc cả hai cùng nghỉ yên trong cát bụi,

mặc cho giòi bọ rúc rỉa thân mình.

27 Ồ! Tôi quá biết tâm tưởng của các anh,

các anh có ẩn ý gì về tôi, tôi cũng rõ.

28 Quả thật, các anh hỏi: "Cung điện bậc quyền thế ở đâu?

Đâu là nơi cư ngụ của phường gian ác? "

29 Chẳng lẽ các anh không hỏi khách qua đường,

cũng không hiểu lời họ giải thích?

30 Vào ngày tai ương, kẻ ác được miễn trừ,

nó thoát khỏi hiểm nguy trong ngày phẫn nộ.

31 Vậy thì ai sẽ nói thẳng vào mặt nó về cách nó đã sống xưa nay,

và hết mọi điều nó đã làm, ai là người sẽ trả cho nó?

32 Người ta sẽ đưa nó ra nghĩa địa, để nó thức mà canh mồ của nó.

33 Những hòn đất dưới khe đối với nó thật là êm dịu,

theo sau nó là cả một đoàn người, đi trước nó, đông vô số kể.

34 Vậy thì có nghĩa gì những lời ủi an vô tích sự

các anh dành cho tôi?

Những câu giải đáp của các anh, chỉ là trò giả dối!


3. THIÊN THỨ BA

Chương 22

Thiên Chúa trừng phạt nhân danh công lý

1 Ông Ê-li-phát người Tê-man lên tiếng nói:

2 Người phàm có thể hữu ích cho Thiên Chúa không?

Có chăng người hiểu biết chỉ hữu ích cho chính mình.

3 Đấng Toàn Năng được lợi gì khi anh sống công chính,

Người được ích chi khi anh sống vẹn toàn?

4 Chẳng lẽ vì anh đạo đức mà Người sửa trị và đưa anh ra toà?

5 Há chẳng phải vì anh đã làm vô số điều gian ác

và đã phạm muôn vàn lầm lỗi?

6 Anh đòi anh em nộp của cầm mà chẳng có lý do,

lại còn lột cả áo che thân của họ.

7 Kẻ mệt nhoài, anh chẳng cho nước uống,

người đói lả, anh từ chối bánh ăn.

8 Anh trao đất đai cho kẻ có quyền hành,

và cho người thần thế được định cư.

9 Các quả phụ, anh đuổi về tay trắng,

các cô nhi, anh bắt phải bó tay.

10 Vì thế, cạm bẫy bủa vây anh tứ phía

làm cho anh bất chợt phải sợ hãi kinh hoàng.

11 Ánh sáng ra tối tăm, anh đâu còn nhìn thấy,

một khối nước phủ ngập thân anh.

12 Nào chẳng phải Thiên Chúa ngự trên chốn cửu trùng,

hãy nhìn các vì sao xa thăm thẳm: chúng cao vời biết mấy!

13 Anh từng bảo: "Thiên Chúa biết gì đâu?

Qua tầng mây đen tối, làm sao Người xét xử?

14 Mây là tấm màn che khiến Người không nhìn thấy,

Người đi trên vòm trời."

15 Anh có theo đường xưa lối cũ,

đường lối hạng người tội lỗi đã đi?

16 Chúng bị quét sạch, dù chưa đến thời.

Một con sông nhận chìm nền của chúng.

17 Chúng thưa với Thiên Chúa: "Hãy tránh xa chúng tôi,

Đấng Toàn Năng làm chi được chúng tôi nào? "

18 Nhưng nhà chúng, chính Người lại chất đầy của cải.

Ước gì tôi lánh xa ý đồ của phường gian ác.

19 Nhìn thấy chúng, người công chính vui mừng,

người vô tội nhạo báng:

20 "Kẻ thù chúng ta hẳn đã bị tiêu diệt

và những gì chúng để lại đều bị lửa thiêu."

21 Hãy sống thân tình với Thiên Chúa và xây dựng bình an,

anh sẽ tìm lại được hạnh phúc.

22 Hãy đón nhận giáo huấn miệng Người phán ra,

và đặt lời Người dạy trong tâm hồn.

23 Nếu anh trở lại cùng Đấng Toàn Năng và hạ mình xuống,

nếu anh đuổi tội ác ra khỏi lều,

24 nếu anh quẳng vàng xuống đất,

liệng vàng Ô-phia giữa đá cuội lòng sông,

25 thì chính Đấng Toàn Năng sẽ là vàng,

chính Người sẽ là bạc cho anh.

26 Bấy giờ anh sẽ lấy Đấng Toàn Năng làm nguồn hoan lạc,

và sẽ ngẩng mặt lên hướng về Thiên Chúa.

27 Khi anh cầu xin Người, Người sẽ nhậm lời anh,

còn anh chỉ phải lo giữ trọn lời nguyền.

28 Mọi điều anh dự định sẽ thành công,

nẻo đường anh đi, ánh sáng sẽ bừng lên chiếu rọi.

29 Vì Người triệt hạ kẻ ăn nói kiêu căng

và cứu vớt ai khiêm nhường cúi mặt.

30 Người giải thoát kẻ vô tội,

anh sẽ được giải thoát nhờ bàn tay trong sạch của anh.


Chương 23

Thiên Chúa ở xa nên sự ác thắng thế

1 Bấy giờ ông Gióp lên tiếng nói:

2 Mãi tới hôm nay, lời than trách của tôi vẫn còn cay đắng;

giữa lúc tôi than khóc, bàn tay Người đè nặng trên tôi.

3 Ai sẽ cho tôi biết tôi phải tới đâu để tìm Người,

và làm sao đến được nơi Người ngự?

4 Tôi sẽ tỏ bày vụ việc trước nhan Người,

miệng tôi chất chứa lời biện bạch.

5 Tôi sẽ biết những điều Người trả lời tôi,

và hiểu được những gì Người nói.

6 Với tôi, Người có phải đem hết sức ra tranh luận?

Không, Người chỉ cần lưu tâm để ý.

7 Bấy giờ sẽ có kẻ lòng ngay tranh luận với Người,

và muôn đời tôi sẽ thoát khỏi tay Người xét xử.

8 Này có sang Đông, tôi sẽ chẳng thấy Người,

đi sang Đoài, cũng không gặp được.

9 Tôi lên Bắc để tìm Người, cũng không thấy,

có xuống Nam, Người vẫn biệt tăm.

10 Quả thật, con đường tôi đi, Người đã biết,

Người có đem tôi thử trong lò, tôi sẽ nên như vàng tinh luyện.

11 Chân tôi bước theo vết chân Người,

tôi đã giữ đúng đường của Người, không trệch hướng.

12 Lệnh môi Người truyền, tôi chẳng lìa xa,

lời miệng Người phán, lòng tôi luôn ấp ủ.

13 Người quyết định rồi, ai làm Người đổi ý,

điều lòng Người muốn, ắt Người sẽ thi hành.

14 Quả thật, Người thực hiện phán quyết về tôi,

cũng như bao quyết định khác như vậy.

15 Vì thế, đứng trước nhan Người, tôi đâm sợ hãi,

chỉ nghĩ đến Người là đã khiếp kinh.

16 Thiên Chúa làm cho tôi nhát đảm,